nh, hai tay Nhâm Mục Diệu nắm chặt lấy tay lái, đôi con ngươi nhìn chằm chằm phía trước. Kiều Tâm Du nhắm mắt lại, chịu đựng một trận rồi lại một trận cảm giác đảo lộn trong lồng ngực.
“Em không có gì muốn hỏi anh sao?” Nhâm Mục Diệu muốn giải thích với cô chuyện xảy ra vào ngày hôm đó, nhưng Kiều Tâm Du lại chần chừ mãi không hỏi hắn, hắn chỉ còn cách mở miệng, bắt đầu trước.
“Không có.” Giọng Kiều Tâm Du lạnh nhạt, như đang nói chuyện với một người xa lạ.
“Chẳng lẽ em hoàn toàn không muốn biết chuyện xảy ra giữa anh và Lương Tử Ngưng sao?”
“Vậy anh muốn em làm sao!” Đôi mắt Kiều Tâm Du bỗng dưng mở ra, trong vắt và lấp lánh ánh sáng, “Anh muốn em cãi nhau với anh như loại đàn bà chanh chua, sau đó quăng chậu nước lạnh vào người anh, ném vật dụng, đồ đạc trong nhà? Hay anh muốn em tới bắt gian tại trận anh đang ở cùng một chỗ với cô ta, sau đó đem tội ác của anh lan truyền khắp nơi? Hay là muốn em…… cũng ra ngoài ngoại tình giống như anh, cởi mở một chút, vui đùa cùng tất cả mọi người hay sao?”
Nhâm Mục Diệu tức giận đạp mạnh chân ga, cây kim chỉ đồng hồ càng lúc càng hướng nhanh về phía vạch bên phải, tốc độ ngày càng mau, “Kiều Tâm Du!” Hắn nghe không nổi nữa, hừ mạnh một tiếng.
“Hay anh muốn em yếu đuối, mỏng manh một chút, biểu diễn tiết mục nổi tiếng một khóc, hai náo, ba treo cổ, mặt dày mày dạn cầu xin anh, vạch rõ giới tuyến với vợ nhỏ.” Khóe miệng Kiều Tâm Du nâng lên thành một nụ cười tự giễu, “Người ta ưu tú như thế, lại có tiền có thế, nuôi một hai phụ nữ là chuyện rất đỗi bình thường, em có thể kiêu ngạo vì đây thật là một ân huệ lớn mà trời ban cho em, sao em lại có thể chỉ trích, trói buộc cấm cản anh đi ngoại tình chứ? Vợ hiền gương mẫu phải làm như thế mới đúng! Em hẳn là nên tự trách chính mình, phải chăng vì mị lực của em không đủ, nên không thể giữ được chồng……” Truyện Sắc Hiệp –
“Đừng nói nữa!”
“Không phải anh bảo em nói sao?” Mặt Kiều Tâm Du tái nhợt không có lấy một tia biểu tình, cô cắn môi, đau xót, cắn đến rách lớp da ngoài, đâm vào trong thịt, mùi máu tươi tràn khắp khoang miệng, thở dài một tiếng, “Có lẽ…… Chúng ta nên kết thúc đi.”
Cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo khiến lòng cô không ngừng rối rắm, khi nói ra những lời này, lòng của của cô như bị đập tan thành những mảnh vụn, nhưng thực tế tàn khốc, ép cô không thể không đưa ra loại lựa chọn này.
“Em nói cái gì?!!” Gân xanh nổi đầy lên trán Nhâm Mục Diệu, hắn hướng cô rống to.
“Két——” hắn chợt đạp mạnh thắng xe, bánh xe cùng với mặt đất ma sát vào nhau tạo ra những âm thanh chói tai.
Chiếc Lamborghini vững vàng dừng ngay trước cửa nhà họ Nhâm.
Kiều Tâm Du lập tức mở cửa xe, bước xuống, hít sâu vào một hơi không khí trong sạch, cổ tay cô bỗng bị ai đó nắm chặt lại.
Đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu toát ra một ngọn lửa đen, ép hỏi: “Em! em mới vừa nói gì?”
Kiều Tâm Du dùng hết sức muốn tránh thoát mở tay của hắn ra, “Chúng ta nên … nên kết thúc đi! Em nên buông tay thôi! Em thật sự quá mệt mỏi, yêu anh thật sự rất mệt mỏi, rất mệt……”
“A ——” Kiều Tâm Du hoảng sợ kêu to, sau đó cô bị Nhâm Mục Diệu bế lên.
“Cái gì gọi là kết thúc? Trong từ điển của Nhâm Mục Diệu anh không có hai chữ này!” Nhâm Mục Diệu ôm cô đi lên lầu.
Chương 160: TRONG MẮT CỦA EM CHỈ CÓ THỂ CÓ ANH
“Khốn kiếp! Anh mau thả em xuống, thả em xuống!” Trên đường đi Kiều Tâm Du không ngừng kêu ầm lên.
Người giúp việc đang quét dọn phòng ốc len lén liếc mắt nhìn họ một cái, rồi vội vàng cúi đầu, tiếp tục làm việc. Bọn họ dĩ nhiên biết cái gì nên nghe, cái gì nên nhìn.
“Rầm!” Nhâm Mục Diệu dùng một cước đá văng cánh cửa.
“Phịch!” Ném Kiều Tâm Du lên giường, tháo cravat, vò vò mái tóc, khiến cho mái tóc ngắn thêm phần rối loạn. Nói thẳng ra bây giờ, hắn đã không còn kềm chế được mình nữa, cực kì cuồng bạo.
Kiều Tâm Du chống người ngồi dậy, nhìn thấy gương mặt gay gắt nghiêm trọng, lạnh lùng, cùng với vẻ bức người của hắn, bèn cúi đầu, không dám nhìn.
Nhâm Mục Diệu tức giận không nhẹ, hắn thở dốc ra tiếng, cố đè nén xuống ngọn lửa đang hừng hực thiêu đốt trong lồng ngực, bước đến gần Kiều Tâm Du, nắm chặt hai vai của cô, quát: “Kết thúc? Em dám có ý nghĩ muốn kết thúc với anh sao?!”
“Vậy anh muốn em phải làm sao?” Kiều Tâm Du ngửa đầu, đôi mắt trong veo của cô nhìn thẳng vào đôi con ngươi tối tăm của hắn, “Hai người ngay cả con cũng đã có rồi, anh còn muốn em phải làm sao đây?”
Nhâm Mục Diệu cởi áo vest khoác ngoài trên người xuống, tiện tay ném qua một bên, sau đó tiếp tục cởi bỏ quần áo.
“Anh…… Anh làm gì vậy!” Kiều Tâm Du sợ hãi nhìn hắn, cô từ từ lui mình về phía đầu giường.
Nhâm Mục Diệu nhào tới, đè lên người Kiều Tâm Du, “Em đã để ý đến đứa bé đó như vậy, vậy chúng ta cũng sinh một đứa đi!”
“Không cần! Anh buông tôi ra!” Kiều Tâm Du ra sức quơ quơ hai tay của mình, nhưng rất nhanh, hai tay cô đã bị Nhâm Mục Diệu tóm lại, đặt lên trên đỉnh đầu.
“Không phải em để ý đến chuyện Lương Tử Ngưng có con sao? Vậy bây giờ anh sẽ cho em……”
Vừa dứt lời, Kiều Tâm Du lập tức cảm thấy phần vải trên eo mình bị hắn kéo căng.
“Soạt——”, áo sơ mi trên ngư
