Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213903

Bình chọn: 10.00/10/1390 lượt.

nào thông. Hắn giống như một con ruồi mất đầu, gặp người nào cũng kéo qua hỏi một chút, dường như, thế giới của hắn đã hỗn loạn rồi.

Khi hắn đi tới vườn hoa nhỏ phía sau bệnh viện, lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc kia thế nhưng lại đang rúc đầu vào trong ngực của người đàn ông khác, hắn tức giận, hừng hực khí thế bước tới, nắm chặt áo của tên đàn ông kia, rồi đấm mạnh vào mặt hắn ta.

“Nhâm Mục Diệu, anh làm gì ở đây!” Kiều Tâm Du hướng phía hắn rống to, mặt cô đầy nước.

Kéo Kiều Tâm Du qua, lấy thân mình chắn ngang người cô, tuyên rõ quyền sở hữu, hướng về phía Nhâm Dịch Tuấn căm giận nói: “Đáng đánh!”

Nhâm Dịch Tuấn ưu nhã lau vết máu nơi khóe miệng, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đe dọa nhìn Nhâm Mục Diệu, “Không ngờ chỉ có mấy năm không gặp, mày đã trở nên bạo lực như vậy!”

Trong nháy mắt, Nhâm Dịch Tuấn ngẩng đầu, đôi mắt thâm thúy của hắn ta cũng lập tức bắn ra tán loạn những tối tăm cùng với lạnh lẽo. Ánh mắt hai người giống nhau như đúc, Nhâm Mục Diệu lập tức ý thức được thân phận của hắn.

Cánh môi mỏng của Nhâm Mục Diệu khẽ nâng lên, tạo thành một nụ cười châm biếm, “Mày nói tao sao? Thích cám dỗ phụ nữ có chồng, quả không hổ danh là con của một bà mẹ “vụng trộm” chuyên nghiệp!”

Đôi mắt lạnh như băng hừng hực lửa giận, Nhâm Dịch Tuấn không cách nào đè nén xuống lửa giận của mình, “Mẹ mày mới là đồ đàn bà hạ tiện, đi cướp chồng của người khác!” Hắn xông lên phía trước, lưu loát đưa qua một đấm ——

Nhâm Mục Diệu nhanh nhẹn xoay người, tránh được nắm đấm của hắn ta, ngay sau đó, hắn ra một cú đá vào ngay lồng ngực của Nhâm Dịch Tuấn ……

Chương 159: NÊN BUÔNG TAY

Thấy hai người cứ liên tục đánh nhau, Kiều Tâm Du thật sự không chịu được, hướng về hai người bọn họ rống to: “Các anh đủ chưa! Đừng đánh nữa!”

Tình địch gặp mặt đã hết sức đỏ mắt, huống chi hai người bọn họ còn có mối thù sâu nặng như vậy, càng sẽ không bỏ qua cho đối phương. Hung hăng ra quyền, liên tục tung ra những cú đá đầy lực, một đấm rồi lại một đá càng lúc càng tàn nhẫn hơn.

Dĩ nhiên hai người cũng không ai buông tha cho ai, khóe miệng Nhâm Mục Diệu bật ra tia máu, mà trên gò má của Nhâm Dịch Tuấn cũng đã xuất hiện vết bầm tím.

Nhâm Mục Diệu thừa dịp Nhâm Dịch Tuấn tránh né, bay người tới, đấm thật mạnh thẳng vào mặt của hắn ta.

Kiều Tâm Du nhào tới trước mặt của Nhâm Dịch Tuấn, “Không được!”

Nhâm Mục Diệu nhìn thấy Kiều Tâm Du đột nhiên xuất hiện trước tầm mắt mình, hắn rất sửng sốt, quả đấm vừa đúng dừng lại ngay trước gương mặt thanh tú của cô, “Em lo cho tên đó?”

Cánh môi trắng bệch giương nhẹ, lãnh đạm cười một tiếng, “Đủ chưa, các anh là con nít lên ba sao?”

“Tâm Du, cô tránh ra!” Nhâm Dịch Tuấn lau chùi mồ hôi hột trên trán mình xong, đôi mắt khát máu của hắn lập tức bắn ra ánh nhìn bén nhọn hệt như mũi kiếm về phía Nhâm Mục Diệu.

“Tâm Du? Cách gọi thật thân thiết, hai người từ lúc nào lại có mối quan hệ tốt như vậy.” Một nụ cười khinh miệt lập tức xuất hiện trên gương mặt căng cứng của Nhâm Mục Diệu.

“Đây là chuyện giữa tao với Tâm Du, không mượn mày xen vào?” . Chân mày sắc bén của Nhâm Dịch Tuấn nhíu lên, tỏ ý khiêu khích, cùng với vẻ bất mãn.

“Cô ấy là vợ tao, tao có quyền biết mọi chuyện về cô ấy. Còn mày, chỉ là kẻ xa lạ trên đường mà thôi.”

“Nếu tao là người xa lạ, sao mày phải để ý đến mối quan hệ giữa tao và Tâm Du.”

……

Tâm tình Kiều Tâm Du còn chưa thoát khỏi bi ai cùng với đau thương, giờ cô lại bị Nhâm Mục Diệu chất vấn, đầu cô sắp hỏng mất rồi.

“Đủ rồi!” Kiều Tâm Du tức giận hét lớn một tiếng, thấy hai người câm mồm nhìn mình, chân mày cô nhíu chặt, “Hai người cứ ở chỗ này mà tiếp tục tranh cãi đi!”

Kiều Tâm Du bỏ lại những lời này, sau đó lập tức xoay người rời đi.

“Tâm Du!”

“Tâm Du!”

Hai người trăm miệng một lời gọi tên của Kiều Tâm Du. Nhưng Nhâm Mục Diệu lại nhanh hơn một bước, hắn tiến lên, nắm chặt lấy bàn tay mảnh khảnh, mềm mại của Kiều Tâm Du.

“Chúng ta cùng về nhà đi!” Nhâm Mục Diệu không cho Kiều Tâm Du có cơ hội cự tuyệt, trực tiếp lôi cô rời đi.

Cầm chặt lấy bàn tay cô, cảm nhận được nhiệt độ lạnh như băng, cái lạnh như được xuyên thấu vào tâm, như thể chết lặng, như thể tràn ra từ trong trái tim của chính cô.

Một đôi mắt ảm đạm, gắt gao nhìn bóng lưng đang tay trong tay rời đi của hai người họ, đáy mắt mờ mịt cùng với tối đen, hắn mong muốn đến cỡ nào người đang ở bên cạnh Kiều Tâm Du kia là hắn.

Một trận gió lạnh thổi qua, cuốn theo từng đợt lá rụng của cây nhãn, thì ra cũng có cây vào lúc đầu xuân lại bắt đầu rụng lá ……

Nhâm Dịch Tuấn vẫn cô độc, trong góc tối đó chỉ có một mình hắn. Nhưng kể từ lần đầu nhìn thấy Kiều Tâm Du, hắn đã bị nụ cười nhạt của cô chinh phục, ác ma đột nhiên muốn rời bỏ thế giới Hắc Ám, vì như vậy sẽ gần cô hơn một chút.

————

Kiều Tâm Du cùng với Nhâm Mục Diệu rời đi là vì không muốn nhìn thấy hai người bọn họ đánh nhau, gây gổ thêm nữa.

Bầu không khí buồn bã tràn ngập trong xe, hàng ghế ngồi bọc da thật sự tỏa ra một loại mùi nồng nặc khó ngửi, điều này càng khiến cho bầu không khí bên trong xe càng thêm phần bức bối.

Trầm mặc yên tĩ


Disneyland 1972 Love the old s