Em Cứ Chạy Đi! Chạy Mệt Thì Quay Về Bên Anh

Em Cứ Chạy Đi! Chạy Mệt Thì Quay Về Bên Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324141

Bình chọn: 9.5.00/10/414 lượt.

làm người ta thất vọng đó mà…

_Ah, ưm… em xin lỗi…

_Haizzz em bị sao vậy? Tự dưng cái như người mất hồn í.

_Ưm… chỉ tại, em thấy lo cho Á Quy thôi…

Nhỏ thở dài, Minh thì ngồi tựa vào ghế sofa rồi xem phim và … ăn Poca. Gương mặt tỉnh queo khi nghe nhỏ nói vậy. Nhỏ nhăn mặt, nhìn Minh trừng mắt.

_Ủa gì vậy?

_Anh không thấy lo cho Quy sao? Sao thản nhiên vậy?

Nhỏ nói giọng khó chịu, thiệt là Á Quy có đứa em trai như thế này thì có lẽ khiếp trước nó ăn ở thất đức lắm đó. Rồi nhỏ giật bịch Poca trên tay Minh ăn cách ngấu nghiến. Có chút ngạc nhiên trước thái độ trẻ con của nhỏ nhưng Minh cũng chỉ phì cười rồi nói.

_Thôi nào, em đừng lo nữa. Chẳng phải là đã có tên Phong đó luôn bên cạnh Quy rồi mà… Anh tin là Phong sẽ làm cho Quy quên đi cái tên Gia Bảo chết tiệt ấy!!

Minh xoa đầu nhỏ, giống như một đứa con nít vậy. Nhỏ chỉ mở tròn mắt nhìn Minh. Nhưng dù nói sao thì nói đi chăng nữa, đi theo Minh lâu rồi… nhỏ biết, Minh lúc nào cũng quan tâm đến Quy cả mà…

Anh nam chính thì sao nhĩ ^^~~~~~~~~~~~~

Sau khi từ bệnh viện về… Kì liền gọi cho Lam. Cô ã tíu tít lên vì đây là lần đầu tiên Kì gọi cho nhỏ mà ^^

_Chà, sao hôm nay anh có hứng mà gọi cho em thế?

_Ưm… đưa tôi đi đâu đó giải Stess nào.

_Ôh!!! Anh mà cũng có muộn phiền sao?

Lam nói, giọng xem chừng như là ngạc nhiên lắm vậy. Kì khẽ nhăn mặt, khó chịu trước cái thái độ đó của Lam. Như hiểu là có sát khí, Lam liền đổi chủ đề trước khi quá muộn ^^. ( nhỏ này có khôn ra được chút )

_Vậy thì mình đi bar nhé?

_Thôi, dẹp mấy cái chổ ấy đi!

_Ưm… vậy thì mình đi dạo biển nhé ^^.

_Cô điên àh?

Đột nhiên Kì hét lên, giọng có chút bực mình. Thật là cái con nhỏ này chẳng hiểu cậu như Quy. Lúc trước mỗi khi muộn phiền, chỉ cần cậu alo cho nó thì nhất định sẽ bay hết mọi chuyện…

_Cô đang ở đâu?

_Ở nhà…

_Ở đó, tôi đến đón cô.

Cúp máy, Kì nhấn gar rồi chạy vụt đi. Có chút bất mãn với cô gái này, nhưng thực sự thì chẳng còn cách nào khác. Bây giờ Kì chỉ còn có mình con nhỏ này nữa thôi…

~~~~~~.~~~~~~~

Hiện giờ, Kì và Lam đang đứng trước một trung tâm lớn. Nó hoàn toàn lạ lẫm với Lam, vì cô thực sự chưa đến đây bao giờ…

_Vào trong thôi…

_Ah, nhưng mà…

Kì chẳng thèm quay mặt lại, đút tay vào túi quần rồi vừa đi vừa huýt sáo. Lam gọi í ới phía sau mãi mà Kì cũng chẳng thèm quay lại. Bất quá nhỏ cũng phải lủi thủi theo sao…

Chap 44.2:

Bí mật… ( P2)

_Này, bình tĩnh chứ Lâm tiểu thư?

Nhuẫn Vy nhếch mép cười cách khinh bĩ, Phi chỉ bấu chặt vào thành ghế. Cả người nhỏ đang run lên… nếu chuyện này lộ ra ngoài… nhất định, nhất định mọi người sẽ ghét bỏ nhỏ..

_Sao thế? Cô không được khỏe ư?

Vy nghiêng đầu. vẫn cái nụ cười tinh quái ấy.

_Cô… không được nói chuyện này ra ngoài

_Cái gì? Tôi có nghe nhầm không? Cô lấy cớ gì mà nói rằng tôi không được nói cho mọi người chứ?

Vy nói bằng cái giọng khiêu khích ( quả là hồ ly tinh _ _” ). Nhỏ tính cãi lại nhưng lại thôi, bây giờ nếu cứ khích Vy như thế, thì chắc chắn rằng cô ã sẽ nói cho mọi người biết. Biết cái sự thật chớ true này… rằng…

_Tôi nói gì sai sao? Thưa cô chủ nhỏ của ngài Lâm Phong?

_Thực ra… cô muốn gì?

_Muốn gì àh? Không phải cô là người rõ nhất sao?

_Hừm… tôi sẽ không bao giờ nhường Minh lại cho cô đâu!!!

_Không bao giờ? Ồh… tôi hiểu rồi… vậy thì tôi buộc phải nói cho mọi người biết sự thật thôi…

Vy nói, vẻ mặt có chút thất vọng. Đứng dậy và tính quay lưng đi, đôi môi khẽ nhếch lên hiện ra một nụ cười ranh ma, liếc nhìn nhỏ lần cuối rồi ra khỏi quán…

SOCK… gì thế? Tại sao Vy lại biết được bí mật của nhỏ chứ? Không phải chỉ có Thiên và Lâm lão gia mới biết được chuyện này thôi sao? Sự thật rằng… nhỏ chính là con gái nuôi của Lâm Phong – Trùm mafja – cha của Lâm Hạo Thiên.

Từ nhỏ đến lớn, nhỏ đều là do một tay Lâm Phong nuôi dạy… chỉ bảo cho nhỏ tất cả. Từ cách dung kiếm, cách đánh nhau… và rồi biến nhỏ thành một công cụ giết người cho ông. Nhỏ tham gia FBI cũng chỉ là để thăm dò tình hình cho Lâm lão gia mà thôi. Và… nhỏ tiếp cận Triệu Thiên Minh cũng chỉ để thực hiện cái kế hoạch trả thù ngu ngốc của ông bố nuôi của mình…

Gương mặt nhỏ tái dần… không thể để Minh biết được chuyện này… nhất định không!!!

Đứng phắt dậy, chạy theo bong dáng của Vy đang khuất dần sau dòng người tấp nập của cái sa lộ này. Nhỏ vừa chạy, mắt dáo dác nhìn xung quanh, áp sát điện thoại vào tai, chỉ để nói chuyện với cô ã Nhuẫn Vy đó.

_Alo? Sao có chuyện gì thế?

Đầu dây bên kia, Vy nói bằng giọng lẵng lơ, chêu chọc. Tuy tức giận nhưng Phi không thể làm gì được cô ã cả… tốt nhất là không nên manh động.

_Cô… tôi đồng ý…

Nhỏ nói, kèm theo là một cái thở dài… nhỏ không thể làm khác được… nhỏ sẽ mất đi Minh – người mà nhỏ yêu thương nhưng không thể để cậu đau lòng và ghét bỏ nhỏ được…

Quay lại với Nữ chính nhé ~.o

Nằm trên chiếc giường đó, nó chỉ thở dài. Nhìn cái chân của mình…. Sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Nhỏ không muốn… nhưng dù là rất buồn khi bị như thế này nhưng nó còn đau gấp ngàn lần khi Bảo đối xữ với nó như vậy… àh không… đó là Kì… không phải là Gia Bảo. Đó chỉ là một con người hoàn toàn


pacman, rainbows, and roller s