Em chỉ là cô gái làm văn được 7 điểm

Em chỉ là cô gái làm văn được 7 điểm

Tác giả: Mai Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325290

Bình chọn: 7.00/10/529 lượt.

, nhắm mắt lại đi .

Tiểu Oanh Oanh nhìn anh , nước mắt tuôn rơi – Không kịp rồi phải không ?

– Nếu có chết , chúng ta sẽ chết cùng nhau . Còn giờ thì nhắm mắt lại đi – Anh nhẹ nhàng khuyên nhủ cô

Tiểu Oanh Oanh vẫn run rẩy sợ hãi , cái chết đang gần kề trước mắt cô – Em không thể

Đôi tay ấm áp chạm vào gương mặt trắng mịn của cô , lời nói phát ra vô cùng có uy lực

– Anh nói nhắm lại , còn tất cả cứ để anh lo .

Tiểu Oanh Oanh nhằm tịt mắt , ôm chặt lấy anh . Cảm giác ấm áp và an toàn hơn bao giờ hết

Hàn Thiên bế cô chạy ra dãy hành lang , ánh mắt đưa xuống phía dưới .

Đôi chân đứng lên thành lan can , độ cao làm người ta chóng mặt . Bên dưới là 1 hồ nước trong xanh .

Hàn Thiên nhìn đồng hồ trên tay , chỉ còn lại vỏn vẹn 8 giây cuối cùng .

Anh hít sâu , đôi tay vẫn giữ chặt lấy Tiểu Oanh Oanh và nhảy xuống khi kim đồng hồ chỉ đến giây thứ 2

Cả tòa nhà rung lên và 1 tiếng nổ khủng khiếp phát ra làm rung động đất trời . Làn khói bụi mịt mờ bao trùm xung quanh , những âm thanh rầm rộ vẫn không ngừng phát ra ghê rợn .

Hai người rơi xuống từ tầng 8 , Tiểu Oanh Oanh nhắm tịt mắt cảm nhận những làn gió lạnh phả vào mình . Cho đến khi bị nhấn chìm xuống làn nước lạnh lẽo như nước đá .

Hai ngượi tách khỏi nhau khi rơi xuống nước . Hàn Thiên mở mắt nhìn xung quanh , Tiểu Oanh Oanh đang dần chìm xuống đáy .

Cô khó thở , cả cơ thể không ngừng cựa quậy cố gắng ngoi lên …. nhưng càng lúc lại càng chìm sâu . Đầu óc choáng váng và chìm vào bóng tối mịt mù . Hàn Thiên lặn xuống bên dưới , đôi tay tóm lấy cô . Anh truyền không khí cho Tiểu Oanh bằng miệng rồi lại tiếp tục kéo cô lên nhanh nhất có thể .

Tiểu Oanh Oanh , cố lên .

Hàn Thiên đưa cô lên bờ . Cả người Tiểu Oanh lạnh cóng , đôi môi đã tím bầm .

Đôi tay anh vuốt nhẹ làn tóc mềm ướt nhẹp vì nước của cô ,ánh mắt tràn đầy yêu thương vô bờ

Tiểu Oanh Oanh khẽ mở mắt , cả cơ thể mệt mỏi và lạnh .

Hàn Thiên ôm chặt lấy cô , hơi thở ấm áp phả vào vành tai lạnh lẽo

– Có anh ở đây , em không cần sợ bất cứ điều gì nữa

Tiểu Oanh Oanh mỉm cười , đôi tay đưa lên chạm vào gương mặt tuyệt mĩ của anh .

– Hứa với em , đừng bao giờ rời xa em ….. được không ????

– Đồ ngốc , anh hứa

Anh hứa , sẽ không để em gặp bất cứ nguy hiểm gì . Anh hứa ….. bằng tất cả cuộc sống còn lại của mình .

Hai người ôm chặt lấy nhau trong màn khói bụi mịt mù .

Anh có thể hứa và buông xuôi với bất kì 1 cô gái nào . Nhưng Tiểu Oanh Oanh thì khác , anh không thể đùa cợt với chính cuộc sống của mình . Chỉ cần có em thì không cần hứa hẹn bất cứ điều gì , tình yêu này sẽ luôn nhắc nhở anh không bao giờ có thể lãng quên .

Tiểu Phong nhìn mọi thứ độ xụp trước mắt , mọi thứ như 1 dấu chấm hết cho tất cả . Anh chạy đến Hàn Thiên , ánh mắt nhìn đống hoang tàn vẫn không ngừng bốc cháy nghi ngút .

Tiểu Băng người đầy thương tích bước đến chỗ anh , đôi môi cười nhạt

– Là do anh làm

Tiểu Phong tóm chặt lấy cô , sắc mặt lo lắng hiện rõ – Tiểu Oanh Oanh , cô ấy đang ở đâu

Tiểu Băng đẩy anh ra , ánh mắt liếc vào phía trong , cả người chợt rung lên trong tiếng cười ghê rợn – Cô ta chết rồi , haha …. cô ta chết rồi

Tiểu Phong nghe đến đây , cả người như không còn đứng vững , đổ xụp xuống trước mặt cô

– Tiểu …. Oanh …. Oanh – Lời lẽ thốt ra đầy bi thương

( Chẳng thể nào nói hết được với nhau

Về những ngày đã qua không trở lại

Kỷ niệm xưa vẫn trở về hát mãi

Khúc nhớ ngọt ngào tha thiết khôn nguôi

Cái giật mình đêm nghe tiếng mưa rơi

Anh lại thấy bóng hình em bỏng cháy

Thuở ban đầu sao mê say đến vậy

Đã yêu rồi trời đất cũng đẹp hơn

Sáng nay dậy lòng chợt thấy cô đơn

Sương còn đọng những giọt buồn trên lá

Ở ngoài kia dòng đời đang hối hả

Bao nghĩ suy toan tính đời thường

Dẫu biết rằng xa nhau sẽ nhớ thương

Và khắc khoải còn theo về da diết

Thôi cũng đành nói lên lời tiễn biệt

Để đôi đường chia hai lối xa xăm.

Biết nói gì …cho hết những tháng năm

Day dứt mãi cũng chỉ còn hoài vọng

Để nhớ về mỗi khi lòng dậy sóng

Ký ức một thời bao say đắm người ơi.)

Sự tích tên truyện ” EM CHỈ LÀ CÔ GÁI LÀM VĂN ĐƯỢC 7 ĐIỂM ” – giải tỏa nỗi thắc mắc của các nàng nhé

Sao cứ chê truyện ta nội dung k liên quan đến chủ đề thế ( thử hỏi mặt ta có chỗ nào liên quan đến nhau k ??? ) T.T

Khổ ta lắm , đặt tên truyện là ” Em chỉ là cô gái làm văn được 7 điểm ” … nhưng có viết về cô nào được 7 điểm đâu .

Tưởng trừng méo liên quan nhưng về sau lại rất kết dình á . Hàn Thiên ngày xưa có ước mơ làm giáo viên , trong thời gian đi thực tập thì đụng độ mới bà la sát Tiểu Oanh Oanh .

Tiểu Oanh Oanh viết văn như kiểu hủy hoại nền văn học nước nhà í … cố vớt vát mãi mới lên được 7 .

Sau đó thì …. ai cũng biết là Hàn Thiên méo làm giáo viên mà lại biến thành chủ tịch đại nhân á .

5 năm sau thì 2 người gặp lại nhau khi Tiểu Oanh Oanh xin vào Hàn Thiên làm việc .

Tiểu Oanh Oanh thật sự là não ngắn lên k nhận ra anh , còn chủ tịch đại nhân thì giả vờ như thể ” tao đéo quen m ế ” ………………….. và kết quả yêu nhau …… vậy đấy

sự tích tên truyện ….. đắng lòng

Chương 36

Tiểu Oanh Oanh ngồ


80s toys - Atari. I still have