h vào đám rễ cây ngã bất tỉnh, mọi thứ tối sầm lại.
~~cô…cô bạn trong nhóm em chưa thấy về ạ~~ Anne run run nhìn cô hướng dẫn sinh.
(Các bạn ấy đi đâu?) – cô ấy nghĩ Anne không nghe được.
~~ họ đi vào rừng kiếm củi ạ..
(Em đừng lo quá, bây giờ trời đang mưa lớn,để bớt mưa chúng ta đi kiếm các bạn ấy! Với lại hai bạn ấy đi chung thì chắc không có chuyện gì đâu!)-cô nhẹ nhàng rồi chạy đu thông báo với giáo viên các lớp chuẩn bị ngay khi tạnh mưa sẽ toả ra tìm kiếm.
– tôi đã liên lạc với phụ huynh em Bình An nhưng còn em trai thì không liên lạc được, chủ tịch đang đi công tác tận bên Ý.
– chúng ta phải sớm tìm ra hai em nếu không uy tín nhà trường sẽ sụt giảm mất! Cổ phiếu cũng sẽ bị ảnh hưởng! – cô hiệu trưởng nhíu mày.
20 phút mưa mới ngớt cơn, khu rừng đã trở thành một vũng lầy khó đi.
– em tôi đâu hả? Con bé còn nhỏ như vậy để lạc trong rừng thì phải làm sao? – Lâm quát lớn, Lâm đã giấu cha mẹ để chạy đến khi còn chưa kết thúc buổi làm thêm, Lân không muốn cha mẹ thêm gánh nặng.
– xin anh hãy bình tĩnh, con bé có một cậu bạn đi cùng, chắc chắn không có việc gì xảy ra đâu! Chắc bị mắc mưa thôi! Chúng tôi đã cho ngừoi đi tìm họ rồi-cô hiệu trưởng trấn an anh của An.
Lâm đã chạy đi không để cô hiệu trưởng nói hết câu, chạy sâu vào cánh rừng, nụ cười,giọng nói của An lại văng vẳng trong đầu Lâm, An là cô em gái duy nhất mà Lâm yêu thương, Có lẽ tình anh em đậm sâu đến nỗi một sức hút nào đó đã vô tình kéo Lâm đến đỉnh vực, một luồng ánh sáng dịu dàng loé sáng dứoi chân vực khiến anh quỳ rạp xuống, cái cay đắng đã dồn lên cổ họng, tiếng khóc không thành lời nghẹn trong cổ họng đang nổi lên những đường gân xanh đỏ.
A a a a a a a a….
Tiếng gào thét xé nát màn đên của Lâm khiến Ken bừng tỉnh, rồi như vô thần Ken nhìn thấy An sáng bừng ở trước mắt, An khẽ cười nhẹ, mái tóc đuôi sam cũng sáng lấp lánh như ánh kim nhẹ bay dù trời không miếng gió, Ken vô thức đi theo, chẳng mấy chốc Ken nghe thấy tiếng người ẫm ĩ gọi tên mình và An, mọi thứ xung quanh như nhạt nhoà lần nữa.
– có ngừoi đằng kia! – bọn người chạy đến chỗ Ken, Ken được đưa ra khỏi rừng trong trạng thái mê man,Ken gọi An trong giấc mơ, An cứ chạy mãi chại mãi rồi bỗng dừng lại.
– cậu về đi.. – âm thanh như nước, trong trẻo nhưng như những nhát dao cắm phập vào tim Ken, Ken đau nhói ôm ngực đang phập phồng trở lại.
– Annnn!!! – Ken la lớn rồi bật dậy, xung quanh trắng xoá.
-tỉnh rồi sao? Mày hôn mê một tiếng rồi đấy- là hắn-Vũ Tuấn Anh, khi đây cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ,nhưng đôi mắt lại đầy cát đắng.
– An đâu rồi? – ken thở gấp.
– không phải việc của mày- hắn chớp mắt lạnh lùng.
– AN ĐÂU RỒI HẢ? – ken quát lớn.
– Ở TRONG NHÀ XÁC ĐÓ! – hắn cũng gắt lớn.
-…. Không… Không thể nào! Rõ ràng trước lúc vào đây tôi đã thấy An.. Đúng vậy! Rõ ràng là em ấy!-ken như mất hồn lẩm bẩm- Anh nói đùa đúng không? Vì anh ghét tôi đúng không? Vì tôi là đứa đáng chết đối với anh đúng không hả?- Ken nắm cổ áo hắn.
– Mày im đi!nghe cho rõ! Con bé đó đã chết còn trước lúc người ta tìm thấy mày!- hắn trừng mắt.
– không thể! Đồ chó chết! Tôi không tin!-Ken lảo đảo chạy ra khỏi phòng, chạy đi đâu Ken cũng không biết, bệnh viện rộng lớn, khắp nơi đều là người ngoại quốc, cổ họng nghẹn đắng của Ken cứ gào lên gọi tên An mặc cho ngừoi ta lấy làm kỳ hoặc khi nhìn Ken, họ nghĩ Ken là bệnh nhân tâm thần.
– Ken… – một giọng nói vừa lạ nhưng lại vừa quen như thể Ken đã khát khao nghe được từ lâu, Ken đứng khựng lại tìm kiếm, đâu đó có bóng dáng một cô bé tóc đuôi sam chạy đi đâu đó, Ken thất thần đuổi theo, dù đã chạy rất nhanh nhưng vẫn không đuổi kịp, đến khi nhận ra hư vô thì Ken đã đứng trước cửa một căn phòng lạnh lẽo.
– Annn!! Tỉnh dậy đi em! Em đang ngủ đúng không? Nghe anh hai tỉnh lại rồi anh hai đưa về nhà cho em ngủ.. Nhé! Anh sẽ không bắt em dậy khi em ngủ chưa đủ giấc đâu, anh sẽ cho em ngủ đến khi em không muốn ngủ nữa, chẳng phải em rất thích vậy sao? Anh hai hứa mà, tỉnh dậy đi nhé?-Lâm gào khóc bên một chiếc bàn lạnh băng của nhà xác…
Huỵch- Ken quỳ sụp xuống, nước mắt đẫm tròng tuôn rào rạt không ngừng, tim đau thắt lại, khó khăn lắm mới tìm được nhau, vậy mà để vụt mất, cái cảm giác đau đến buốt tận xương, khuôn mặt An tái ngắt,mái tóc đuôi sam vẫn rủ xuống khỏi chiếc bàn.
– An.. – giọng Ken run rẩy nhưng vẫn đủ nghe, đôi chân cất bước nhưng lảo đảo về phía trước, Ken muốn lay An dậy, rõ ràng mới lúc nãy còn chạy rất nhanh, An còn nói được nữa!
– em không được chết!! – Lâm hét to đưa Ken về thực tại.
– An không có chết! Mới vừa nãy em ấy còn chạy nhảy cơ mà! – Ken lao đến đẩy Lâm ra mặc tất cả.
– mày là ai.. À… Là thằng nhóc bị lạc cùng em tao,con trai chủ tịch Dương…. Tại sao? Tại sao chỉ có em tao chết? Tại sao hả?? Hahahahaha- Lâm nắm cổ áo Ken cười điên dại, đôi mắt láo liên như một bệnh nhân tâm thần, Lâm bỏ đi, đi như cái xác không hồn..
– tôi cũng muốn chết thay An lắm chứ.. – Ken im lặng một lúc rồi lên tiếng khiến Lâm khựng lại một chút.
– Hâhhahahaa… – Lâm lại tiếp tục cười, nụ cười cay đắng nhất, lâu nay cậu cố gắng làm t