hắn nhanh chóng chạy đi. Nhỏ đang ngồi trên xe, liền nhấn ga, nhằm hắn mà lao tới. Khôg có anh, thì khôg ai khác được có!
Nó nhìn thấy chiếc xe đang lao đến hắn, liền lao đến, hét lên:
– Lam, cẩn thận!
” Rầm!”
Hắn gắng gượng ngồi dậy. Đau quá! Cái xe chết tiệt! Suýt thì đâm vào hắn! Rồi hắn chú ý đến mặt đất đầy máu. Hắn khôg chảy máu… vậy ai!? Hắn nghe thấy người đi đường bàn tán:
– Tội cô gái đó quá… Đẩy bạn trai ra để mình thế vô..
Hắn có một dự cảm khôg lành. Nó đâu rồi? Hằn nhìn quanh thì thấy… Xa xa, thân thể một người con gái đang nằm bất động trong vũng máu,…
– Nana!- Hắn la lên, chạy lại ôm lấy thân thể lạnh ngắt của nó. Máu trên đầu nó vẫn chảy khôg ngừng…
– Xe cấp cứu sắp đến rồi, anh đừng lo!- Một người dân tốt bụng nói. Hắn nghe thấy, liền thở phào. Hắn nói:
– Xe cấp cứu sắp đến rồi, em đừng lo, đừng lo….
Rồi hắn lại hét lên:
– Kai! Ken! Bắt tên lái xe!
Hai vệ sĩ từ đâu chạy đến, lôi nhỏ đang ngồi trong xe ra, trói gông lại. Nhỏ vẫn đang điên cuồng cười:
– Ta giết ả rồi, anh là của ta, của ta… Ahahaha..
Rồi xe cấp cứu đến. Khung cảnh thật hỗn loạn. Tiếng xe cấp cứu, tiếng khóc của hắn, tiếng cười cảu nhỏ, tiếng bàn tán của dân chúng… Chiếc nhẫn kim cương màu trắng tinh khiết… trên tay cô gái nào đó… giờ đã nhuộm màu máu bi thương…
CHƯƠNG KẾT: HẠNH PHÚC TRONG TẦM TAY…
Pic này là hoàng tử Vũ Minh nhoa!
5 năm sau…
Một cô gái xinh đẹp đang nằm yên trên giường bệnh viện. Bên cạnh là một chàng trai ôn nhu. Chàng trai thì thầm vào tai cô gái:
– Anh đến rồi, Nana!
5 năm trước…
Bác sĩ bước ra phòng mổ, ngước nhìn gia đình hoàng gia:
– Ca mổ đã thành công…
Hắn thở phào, người mềm nhũn đi, cậu phải chạy lại đỡ. Cô khóc thảm thiết, nhưng nụ cười ẩn hiện trên môi.
– Nhưng có thể… sẽ khôg tỉnh lại… suốt đời.
– Cái gì!?- Hắn gào lên. Ông ôm lấy bà đang khóc thảm thiết. Cậu cũng ôm lấy cô đang khóc đến run người. Tại sao, tại sao chuyện này có thể xảy ra với Nana chứ? Nana có làm nên tội gì đâu!
– Bởi vì…. từ lâu, trong đầu cô ấy đã bị tổn thương một vùng não. Nếu bình thường thì tổn thương chỉ ảnh hưởng đến trí tuệ, khôg gây ra gì khác cho đến cuối đời. Nhưng tai nạn lần này lại trúng ngay tổn thương đó, nên dù cho vết thương khôg nặng lắm thì… vẫn gây ra hậu quả…
– Tôi tưởng tổn thương đó khỏi rồi?- Hắn gào lên. Bà nói trong làn nước mắt:
– Mẹ xin lỗi các con… Thực ra vẫn còn di chứng do 10 nắm trước… Nhưng cha mẹ sợ các con buồn nên…
Hắn ngồi thụp xuống, đầu cúi gập lại, từng giọt nước mắt cứ thế rơi xuống. Chưa bao giờ hắn khóc, kể cả hồi đám tang ông – Người mà hắn rất kính trọng. Vậy mà giờ đây, hắn đang khóc thảm thiết. Cô nhìn hắn dù buồn nhưng len lói vui… Nana, cậu thật tốt quá… Được hoàng tử Vũ Lam yêu, đó quả là niềm hạnh phúc…
– Em à, hôm qua đám cười của Sun và Tutu, vui lắm! Anh thích nhất là cái đoạn mà Tutu hôn Sun ấy, thằng nhóc há hốc miệng ra luôn!
Nó vẫn lặng thinh, trên tay vẫn là chiếc nhẫn kim cương trắng.
– Khi em dậy, anh sẽ đưa em đi plaza chơi nè, ta đi mua váy cưới, rồi mua kem nè, ta cùng tổ chức đám cưới thật lớn ha!
Anh sẽ vẫn đợi em, dù bao nhiêu năm đi chăng nữa, em khôg phải lo đâu!
Hắn cười, trên bàn tay cũng lấp lánh màu trắng của kim cương.
Ông bà nhìn cảnh tượng mà bật khóc. 5 năm trôi qua, hắn vẫn đợi nó, chờ ngày nó tỉnh. Dù nhiều lần ông bà đã can ngăn nhưng hắn quyết khôg chịu đồng ý. Một tình yêu thật tốt đẹp làm sao!
– Anh đi xem xem có kem khôg nhé, hôm nay trời lạnh, chắc em thèm kem lắm!- Hắn mỉm cười rồi quay lưng bước đi.
Một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống bờ má trắng bệch của nó, rất nhẹ…. tựa như lông hồng… mà khôg ai biết…
Một cô y tá bước đến, nói với hắn:
– Tiêm thuốc cho bệnh nhân!
Hắn khôg để ý lắm, rồi quay lưng bước đi. Ả ta lạnh lùng bước vào, nhìn trân trân đôi mắt đang nhắm nghiền của nó. Ả là Sumutoki Sara. Sau ngày hôm đó, tập đoàn Sumu phá sản, bố ả phải đi tù, ả hận khôg thể giết chết nó. Hiện tại đây, nó đang phải sống nhờ ống thở, chỉ cần ả rút ra…
Ả cười, đừng trách ta, hãy trách tên hoàng tử của ngươi ấy!
____________
Mình đang ở đâu đây?
Nó tự hỏi. Câu hỏi này, nó đã tự hỏi mình, thật nhiều. Nó đã ở đây rất lâu rồi. Nó cũng khôg quan trọng câu trả lời lắm. Nó chẳng nhớ gì cả. Bỏ đi, biết đi đâu? Dù đã ở đây lâu, rất lâu rồi nhưng nó vẫn khôg mệt mỏi. Bỗng trong đầu nó xuất hiện một nam nhân. Ai, ai vậy? Nó khôg biết, nhưng một vài lần, đầu nó lại xuất hiện hình ảnh nam nhân đó. Rồi cứ vậy, nó phát hiện ra, nước mắt cứ tuôn xuống, nhưng môi nó lại mỉm cười. Nó khôg hiểu, anh ấy là ai mà khiến nó vừa khóc vừa cười thế này?
Khóc vì nhớ, cười vì vui, chắc vậy. Nó muốn biết lí do vì sao, nhưng đâu có ai giúp nó? Nó cứ trầm tư suy nghĩ, nghĩ , mãi.
Rồi nó nhìn thấy, một tia sáng rất đẹp.
Nó nhìn, rồi bỗng nhiên, hình ảnh một người phụ nữ, rất đẹp đang ôn nhu cười nhìn đứa trẻ trong tay.
Ai vậy?
Nó nghĩ. Rồi hình ảnh đó biến mất. Rồi người phụ nữ đó lại xuất hiện, trong tà áo trắng rất đẹp.
Người đó ôm nó vào lòng, nó cảm thấy tình yêu thương tuôn trào trong nó.
– Mẹ…
Nó lẩm bẩm. Suốt