n no bụng.
Không có chỗ đậu xe, Nam Dạ Tước chỉ có thể dừng xe ở đầu đường, “Em đợi ở đây, anh đi mua.”
Dung Ân đã xuống xe trước một bước, ” Em dẫn anh đi dạo một chút.”
Nam Dạ Tước đối với những nơi rộn ràng như vậy cũng không có ấn tượng quá tốt, nhưng thấy Dung Ân đi thẳng về phía trước, chỉ đành kiên trì đuổi theo.
Chợ đêm cũng không có bao nhiêu cửa hàng đàng hoàng, thường thấy nhất chỉ là hàng vỉa hè, ngay cả mấy quán ăn đó cũng là tạm bợ, mấy băng ghế, một chiếc xe đẩy, cho dù là gặp nhân viên trật tự đô thị, đẩy xe là có thể chạy.
Hai tay Nam Dạ Tước cắm trong túi quần, Dung Ân đi theo bên cạnh, cô vươn tay trái ra kéo tay anh, anh rủ mắt xuống nhìn cô, hai người nhìn nhau cười. (thật hp!!!!)
Ở chỗ này, dù là thân phận cao quý cũng không được chú ý đến, mỗi người đều vui vẻ bận rộn, tiếng rao hàng cùng tiếng lật xào đồ ăn, tràn ngập cả con đường.
Dung Ân đi đến trước hàng đậu hủ hoa, cô gọi một chén, để rất nhiều rong biển phía trên, Nam Dạ Tước không muốn ăn, vẫn bị cô đút một miếng, “Như thế nào? Ngon không?”
Mùi vị này, anh thật sự không thích, nhưng anh vẫn gật đầu.
Hai bên đang chiếu CD lậu, mặc dù chói tai, những vẫn rất nhiều người vây quanh chọn lựa, mỗi người một cuộc sống không giống nhau, ai cũng không quyết định được vận mệnh của người nào.
Dung Ân trong xương tủy vẫn là người bình thường, mà Nam Dạ Tước có thể làm là cố gắng hòa nhập vào.
Trở lại trên xe, cô ý muốn mở máy lạnh, “Nóng quá, nóng quá…” Bàn tay không ngừng quạt, như một đứa con nít.
Nam Dạ Tước giản mặt ra, khóe miệng cười thỏa mãn, hai tay Dung Ân cầm cánh tay anh, tựa đầu vào vai anh, nhẹ chợp mắt, hết sức mãn nguyện, tiếng nói nhỏ nhẹ, ” Chúng ta bây giờ về sao?”
“Không, hôm nay không về nhà.”
“À!” Dung Ân đáp nhẹ, không có hỏi sẽ đi đâu.
Cám Dỗ đã đổi lại tên lúc trước, Nam Dạ Tước xuống xe, tiện tay ném chìa khóa cho bảo vệ. Dung Ân không nghĩ anh sẽ dẫn cô đến đây, Nam Dạ Tước đi đến kéo tay cô vào trong, Cám Dỗ làm ăn từ trước đến nay đều rất tốt, số lượng người đến mua say cùng trụy lạc cũng không ít, vũ nương buông thả tư thế, đây chính là thiên đường nhân gian.
Trong phòng VIP số 1, quản lý đã chuẩn bị sẵn sàng theo dặn dò của anh. Dung Ân nhìn thấy trên bàn có rượu, “Em không thể uống.” “Không có việc gì đâu, đây là rượu trái cây, không khác gì nước trái cây lắm.”
Trong phòng cũng chỉ có hai người bọn họ, Dung Ân đi đến dàn karaoke, chọn bài “Cung dưỡng tình yêu”, Nam Dạ Tước rót rượu xong đặt lên bàn, khong quấy rầy cô, chỉ là chuyên chú nghe.
Hát xong, Dung Ân để mic xuống, liền thấy Nam Dạ Tước chống cằm nhìn cô không chớp mắt, cô giơ tay lên che trán, cười nói, “Nhìn em như vậy làm gì?”
Nam Dạ Tước đưa cho cô một ly rượu, ôm eo Dung Ân, hai người ngã ngồi trên ghế salon. ” Anh vẫn nhớ giọng hát của em rất êm tai.” Dung Ân nhận lấy ly rượu khẽ nhấp môi, có mùi rượu, nhưng không nồng đậm.
Phòng Vip số 1, đây là nơi cô gặp Nam Dạ Tước lần đầu tiên. Anh khi đó, rất xấu xa tồi tệ.
Hai người cụng ly, uống cạn rượu trong tay. Nam Dạ Tước thả ly không trên bàn, sắc mặt Dung Ân lúc này đã đỏ phơn phớt, đôi môi dính chút rượu đỏ sẫm rất hấp dẫn.
Bàn tay anh ôm trọn ót cô, nghiêng người hôn tới. Giữa răng môi, mùi rượu mùi thơm ngào ngạt, Nam Dạ Tước giữ mặt Dung Ân, lưỡi linh hoạt quét nhẹ ở khóe miệng cô, anh lửa lòng khó nhịn, nửa người trên khom lên trước, chân trái thon dài xâm nhập giữa hai chân cô, ” Đừng… Sẽ có người vào.”
Nam Dạ Tước thờ gấp gáp, trán chống đỡ Dung Ân, đợi hơi thở bình phục, kéo cô đi ra ngoài.
Dung Ân nghĩ nên đi về, nhưng Nam Dạ Tước lại dẫn cô xuống dưới đất của Cám Dỗ, lúc trước cô đã từng đến đó. Nơi này là quan viên nhà nước chuẫn bị để thuận tiện đến Cám Dỗ, trừ những người nội bộ biết, nếu không đào ba thước cũng không tìm được.
Hồ bơi khổng lồ hiện trước gót chân cô, Dung Ân nhớ tới lần Nam Dạ Tước đẩy cô xuống hồ, mũi lại cay cay, “Tới đây làm gì?”
Nam Dạ Tước đặc biệt dẫn cô đến bên cạnh hồ, cái gì cũng không nói, bắt đầu cởi quần áo của cô.
Dung Ân cầm tay của anh, “Anh sẽ không muốn ở nơi này chứ,” Anh đặt tay ở mông của cô, định trực tiếp mang theo Dung Ân nhảy vào hồ, lòng cô vẫn còn sợ hãi, hai tay bám chặt bả vai Nam Dạ Tước, “A…”
Anh đẩy Dung Ân đến mép hồ, để lưng cô chống đỡ gạch men sứ , lại làm ột tay cô nắm lấy lan can bảo hộ (cái ống bằng inox gần mép hồ ấy nhỉ???), Nam Dạ Tước bắt đầu kéo quần áo Dung Ân ra, “Không nghe nói sao? Ở trong nước, cảm giác đau đớn của con người sẽ giảm đi một nửa.” (haha, a ấy vẫn bá đạo suy nghĩ mọi cách để đc cái mình mún, >”
Dung Ân đột nhiên sững sờ, người đàn ông này thật là cái gì cũng nghĩ ra được. Áo bị cởi xuống trôi trên mặt nước, ngay sau đó là áo ngực, quần, thậm chí quần lót bên trong….
Một nơi lớn như vậy, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, Dung Ân hai má ửng hồng, gượng gạo hết sức, cô không muốn lộ thân thể ra ngoài, hai tay che trước ngực, “Có người khác đi đến.”
“Anh ân ái ai dám đến quấy rầy?” Nam Dạ Tước kéo tay cô ra, thời gian nói chuyện, anh đã cởi sạch sẽ quần áo, “Ai dám tới đây, anh liề
