Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210854

Bình chọn: 7.5.00/10/1085 lượt.

dứt, anh còn chưa từng buông tha nửa đường, lần đầu tiên đối với Dung Ân anh có thể không chút thương tiếc, không để ý cô đau hay là khó chịu, nhưng lần này không được, được thôi, chỉ đành tự làm khổ mình.

Sau khi anh thoát ra, Dung Ân cong hai chân lại, bị Nam Dạ Tước một tay kéo qua, ” Còn đau không?” cô gật đầu, anh cuối người hôn lên trán cô, lồng ngực to lớn phập phồng mấy cái, ” Sau này nấu như vẫn một mực như vậy, không phải là muốn nửa đời sau anh phải làm hòa thượng sao?”

Dung Ân cong người trước ngực anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh mẽ, Nam Dạ Tước lại nói, ” Không đúng, anh so với hòa thượng còn thảm hơn, hòa thượng bây giờ còn có thể ăn thịt.”

Dung Ân bị chọc cười, giơ tay lên, cũng không biết đánh vào đó, “A….”. Chỉ nghe Nam Dạ Tước kêu lên, “Gãy rồi! Vung tay lộn xộn ở đâu vậy?”

Anh cứ như vậy im lặng một đêm, sau khi tắm nước lạnh, kiên trì đến sáng sớm.

Lại nói, dục vọng của đàn ông vào lúc này là mãnh liệt nhất, một chút cũng không sai. Giấc ngủ của Dung Ân rất sâu, trên người có người động tay động chân, hai mắt cô nhắm nghiền, chỉ là lấy tay không ngừng vung ra, ” Đừng làm rộn.”

Bên trai nhột nhột, cô thức tỉnh, đau đớn tối hôm qua rõ mồn một ngay trước mắt, Dung Ân hất tay Nam Dạ Tước ra, đứng dậy, ” Hôm này Vương Linh không có ở đây, em đi làm chút điểm tâm.

“Anh không muốn ăn.” Người đàn ông có chút giận dỗi, anh muốn ăn cái gì, cũng không tin Dung Ân không biết.

“Không được.” Cô nhét Nam Dạ Tước vào trong chăn, như trốn chạy mặc quần áo chạy vào nhà tắm.

“Đừng–” Người đàn ông thống khổ càng không thể làm gì, buồn bực cầm lấy gối che gương mặt tuấn tú mị hoặc, toàn thân lại bắt đầu căng thẳng nóng lên. Nam Dạ Tước ngủ không được, không lâu sau cũng đi xuống lầu.

Dung Ân đang bận việc trong bếp, lúc đi tới khúc quanh cầu thang anh dừng bước, cúi người xuống hai tay chống ở trên lan can, Nam Dạ Tước cúi người xuống, vẻ mặt vênh váo ung dung.

Cháo đang được ninh, nắp bị hơi nước thỉnh thoảng nhấc lên, mùi thơn của cháo đã lan ra khắp bếp, Dung Ân mặc tạp dề đang chiên cá, tóc dài túy ý cột lên, có chút tán loạn, dép mang trên chân, ống quần rộng rãi phủ ở lưng bàn chân, cô nêm gia vị, một lúc sau, cho cá vào dĩa. Bên trong cái chảo, còn có bánh bao hấp màu sắc vàng óng, trên bàn ăn đã dọn lên vài món ăn, tóm lại, đó là một buổi sáng ấm áp.

Cảnh tượng này, Nam Dạ Tước đã ảo tưởng vô số lần. Mỗi lần nhìn bóng lưng Dung Ân bận rộn trong bếp, luôn làm cho anh an lòng.

Nam Dạ Tước từng bước ung dung, đi đến ôm cô từ phía sau. “Dậy rồi sao!” Dung Ân đem bánh bao đặt vào đĩa, từng cái từng cái bày lên. “Sao phải mệt như vậy, chúng ta đi ra ngoài ăn là được.”

“Chưa từng nghe qua sao? Con đường ngắn nhất đi đến trái tim đàn ông là đi qua dạ dày của anh ta.” Dung Ân nói đùa, đem chén dĩa và cháo vừa nấu xong ra. Nam Dạ Tước lấy bát đũa, “Tim của anh sớm đã cho em rồi, chỉ sợ em không cần, quẳng đi mất.”

Dung Ân cầm lấy muỗng nhỏ không ngừng khuấy trong chén cháo, tay phải cô chống cằm, tầm mắt nhìn lên phía trước.

Nam Dạ Tước đang say sưa thưởng thức bữa sáng, giờ đây, anh đều giống Dung Ân, thích những thức ăn thanh đạm như thế này, anh nuốt một ngụm cháo, ngẩng đầu phát hiện Dung Ân đang nhìn anh chằm chằm, “Nhìn cái gì?” CÔ cười cười, nhìn hướng khác, “Không có gì.”

“Không có gì sao lại cười nham hiểm như vậy?” Nam Dạ Tước tự đắc cười, “Say mê anh sao?”

Dung Ân chỉ lo ăn xong bữa sáng, cũng không để ý đến anh nữa. Thật lâu sau, mãi cho đến bây giờ cô mới hiểu ra, những điều này đều là hạnh phúc.

Nhưng Nam Dạ Tước cũng không nghĩ như vậy, hạnh phúc cùng tính phúc (ý là tình dục ấy cả nhà, N để luôn Hán Việt cho nó vần hehe), hẳn là liên quan đến nhau.

Mà điều quan trọng bây giờ, chính là công phá phòng tuyến của Dung Ân, anh cũng không muốn đời này làm hòa thượng.

Thái độ của Sở Mộ thay đổi rất nhanh, đối với cháu gái càng ngày càng yêu mến, chỉ mong sao vợ chồng son có thể thường mang con đến gửi cho bà.

Dung Ân thay quần áo xong, Nam Dạ Tước đã đỗ chiếc Bugatti Veyron trước cửa, cô đi ra ngoài, anh đã ở trong xe đợi.

” Vương Linh đã chuẩn bị xong cơm tối rồi.” “Hôm nay đi ra ngoài ăn,” Nam Dạ Tước đứng dậy mở cửa xe ra, thắt dây an toàn cho Dung Ân.

“Sau khi kết hôn, cũng chưa dẫn em ra ngoài chơi một bữa, coi chừng thành thiếu phụ có chồng luống tuổi bây giờ.”

Hai người ăn tối trong nhà hàng trước, trở lại xe, Nam Dạ Tước cố ý mở cửa sổ ra, “Còn muốn đi đâu không?”

Dung Ân suy nghĩ một chút, ” Chợ đêm, em muốn ăn đậu hủ hoa.” (là tàu hủ đường gừng ý cả nhà)

“Đậu hủ hoa?” Nam Dạ Tước cau mày, “Thứ đó ngon lắm sao?”

“Dĩ nhiên, hơn nữa chỉ có chợ đêm mới có mùi vị chính thống.”

Nam Dạ Tước phát động động cơ, xe chậm rãi đi về phía trước, lái rất chậm, rất giống đi dạo.

Hai tay Dung Ân nhoài trên cửa xe, lộ ra nửa cái đầu, ” Gió này thổi thật dễ chịu.” “Cẩn thận.” Nam Dạ Tước kéo tay cô đem cô kéo về, ngón cái anh mơn trón mu bàn tay Dung Ân, tinh tế vuốt ve.

Xe lái đến chợ đêm, đâu là khu bình dân, đủ thứ đồ ăn bày đầy đường, giá cả rất rẻ, mấy đồng tiền là có thể ă


XtGem Forum catalog