ủ, khi tiếng chuông vang lên, cô xoay người lại giật mình lần nữa, lần này không do dự, mà là không chờ đợi nhấn nút nghe.
“A lô?”
Bên đó vẫn không có người nói chuyện, cô sợ mẹ Dung nghe thấy, hạ thấp giọng nói, “Nam Dạ Tước, phải anh không?”
Đôi chân trắng nõn của Dung Ái gác vào nhau, gối gợn sóng* gối sau đầu, móng tay màu sắc tinh tế nắm chặt, từ phản ứng của Nam Dạ Tước lúc nãy, cô đoán đối phương là người phụ nữ hôm qua qua đêm ở đây. Dung Ái vốn dĩ muốn tìm cơ hội đem thuốc trộn vào chai truyền dịch của Dung Ân, nhưng buổi sáng khi cô thức dậy, mới phát hiện Dung Ân đã được đưa ra ngoài.
*(Gối hình gợn sóng)
“Nam Dạ Tước, tôi biết là anh.” Dung Ân lần này chắc chắn, “Anh không cần phải trốn trong bóng tối.”
Từ đèn thủy tinh chiếu rọi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của Dung Ái lộ ra vẻ quyến rũ, phản chiếu ra một loại làm người ra run rẩy ám ảnh, tuy cô chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng dục vọng chiếm giữ so với ai cũng mãnh liệt hơn, vả lại chuyện của cô và Nam Dạ Tước cũng là ý của Sở Mộ, cô sớm nhận định bản thân mình là thiếu phu nhân của Nam gia, “Tôi không phải là Nam Dạ Tước.”
Giọng nói cô không một chút tình cảm, ngữ điệu như là nước lã.
Dung Ân không nghĩ đến đối phương lại mở miệng, cư nhiên là người phụ nữ, cô chuẩn bị không kịp, “Vậy, cô là…..”
“Tước anh ấy đã chết rồi, chẵng lẽ cô không biết sao?”
Dung Ân há to mồm, cổ họng có chút không nói nên lời, “Tôi biết.”
“Cô biết anh ấy chết như thế nào không?” Mặt Dung Ái không chút biểu tình, ngữ khí âm lãnh.
“Rốt cuộc cô là ai, số này, cô tìm thấy ở đâu?”
“Đây là lúc Tước còn sống gọi qua, cô là Dung Ân phải không? Tôi cho cô biết, tôi sẽ không buông tha cô, rất nhiều người muốn lấy mạng của cô.”
Dung Ân muốn đặt điện thoại xuống, thì nghe đầu kia nói ra, “Đừng ôm hi vọng anh ấy còn sống, lúc trước là cô hại chết anh ấy, lúc trên bến tàu tiến hành cuộc đấu súng thì thi thể của anh ấy đã được đưa đi rồi, ngực trúng đạn, một phát chí mạng, nợ máu này, cô hãy đợi từ từ trả.”
Tia sáng trong mắt Dung Ân bị dập nát, lúc đó Bùi Lang cũng nói ngực của anh ta trúng vết thương chí mạng. Cho dù không tìm thấy thi thể, nhưng cơ hồ không thể sống sót, Dung Ân co hai chân lên, rõ ràng đã thành sự thật, cô lại nghi ngờ.
Lúc đó cô giao chiếc đĩa ra, không phải muốn nhìn thấy kết quả như vậy sao?
Cho tới bây giờ, tại sao lại lựa chọn việc lừa mình dối người?
Dung Ái nghe bên đó có động tĩnh, khóe miệng mím chặt mới nhẹ nhàng vén lên, cô đặt điện thoại xuống, tư thái ưu nhã dập điện thoại xong để lên bàn.
Dung Ân vòng hai tay lên, cô chôn đầu xuống, gối lên khuỷa tay.
Trong cuộc điện thoại, cô rõ ràng có thể cảm giác hơi thở quen thuộc, chẳng lẽ, là cô cảm giác sai sao?
Dung Ân thở dài, ánh sáng con ngươi cơ hồ rơi xuống sự tối tăm không đáy, khi Nam Dạ tước còn sống, bọn họ mỗi ngày đều ngủ chung, nằm gần như vậy, cô cũng không để ý hơi thở của anh như thế nào, lần này, lại nói quen thuộc?
Dung Ân phác thảo khóe miệng tự giễu, có lẽ, thật sự là một mình cô suy nghĩ nhiều quá rồi.
Lý Hủy thay cô xin nghỉ, Dung Ân nghỉ ngơi hơn mười ngày thì đi làm.
Trên đầu cô may vài mũi, cũng may giấu trong mái tóc dày không nhìn thấy.
Theo như lời của Lý Hủy, giai đoạn gần đây của công ty tiếp nhận rất nhiều hợp đồng, nhờ có tập đoàn Nghiêm Tước và Viễn Thiệp hai công ty che chở.
Ý đồ của Trần Kiều rất rõ ràng, từ sau chuyện lần trước, Dung Ân cũng luôn vô tình hay cố ý trốn tránh anh, cô cho rằng lời nói ngày hôm đó Trần Kiều chỉ nói cho có, lại không nghĩ đến anh thực sự thay đổi hành động.
Phòng họp, ông chủ đã đi vào hơn một tiếng đồng hồ, trong phòng làm việc đang thảo luận dăm ba câu, công ty tập đoàn Viễn Thiệp lớn như vậy, tổng giám đốc cư nhiên hạ mình đến đây.
“Ây, Ân Ân, Trần Kiều này trước kia không phải theo đuổi cậu rất dữ dội sao?” Lý Hủy kéo cô ngồi xuống, “Không nghĩ đến đã sắp đính hôn rồi còn trêu chọc cậu…..”
Không bao lâu, ông chủ đi ra, gương mặt khó coi kêu Dung Ân đi qua.
Cô theo ông chủ đến phòng làm việc, chưa đứng vững, đối phương liền nổi đóa, “Dung Ân, bác cho con đem bản thiết kế đưa đến Viễn Thiệp, tại sao con không đi?”
Dung Ân biết là vì chuyện này, “Ông chủ, chỉ là chạy qua thôi, con để Lý Hủy đưa qua, có gì không ổn?”
“Nhưng Trần tổng chỉ đích danh con đưa qua.”
Dung Ân cười lạnh, “Ông chủ, bọn con là nhân viên của bác, nhưng không phải ký khế bán thân cho bác, con tự hỏi công việc chưa từng có chậm trễ, nếu như chỉ vì loại chuyện này mà bác mặt nặng mày nhẹ với con, con tình nguyện từ chức.”
Tính tình Dung Ân nói được làm được, ông chủ lưng dựa vào cửa sổ đứng lên, sắc mặt cũng từ từ hòa hoãn xuống, “Dung Ân, bác không có ý này, con cũng biết bác mở công ty này không dễ dàng gì, bây giờ Viễn Thiệp lại tạo áp lực, bản thiết kế bị trả lại chỗ nào cũng bới móc. Bác cũng hiểu ý đồ của đối phương, đơn giản là muốn con đưa bản thiết kế qua, haizz…..”
“Ông chủ, bác đừng nói nữa.” Dung Ân biết cái khó xử của mỗi người. “Con đi gặp anh ta.”
Dung Ân đẩy cửa phòng làm việc đi vào, Trần Kiều đang ngồi trên ghế của ông chủ, nụ