pacman, rainbows, and roller s
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214801

Bình chọn: 7.00/10/1480 lượt.

,” Ân Ân, bây giờ trễ rồi, hay là đón xe đi.”

“Hủy, cậu cũng về đi, không còn sớm nữa, mẹ cậu sẽ lo lắng đấy.”

” Tớ không sao, tớ muốn đưa cậu trở về trước, tới lúc đó về thẳng nhà cũng như nhau thôi.”

” Thật sự không cần, tớ không phải đi đường tối trở về, hơn nữa bọn mình cũng không tiện đường.” Dung Ân đi đến ven đường, vẫy tay gọi một chiếc taxi, đem Lý Hủy đẩy vào trong xe,”ở đây phố xá nhộn nhịp, dễ bắt xe lắm, chú ơi, lái xe đi.”

Cô đóng cửa lại, Lý Hủy ló đầu ra ngoài cửa sổ xe,” Ân Ân, về nhà gọi cho tớ, mai gặp ở công ty.”

“Được, tạm biệt.” trên mặt Dung Ân nước mắt chưa khô, cô không bao giờ trang điểm, lông mi vì hơi nước mà dính chặt vào nhau, cô ôm chặt chó con trong lòng, lúc này đã là cuối thu, ban ngày không lạnh lắm, đến buổi tối gió lạnh rất lớn, cô dậm dậm chân, đem khuôn mặt nhỏ nhắn bị đông cứng cọ cọ vài cái vào cái lưng ấm áp của Dạ Dạ.

Chưa đến ba phút đã bắt được xe, khi chui vào xe, hơi ấm tràn đến, đem cái lạnh rét trên người xua tan.

Buổi sáng thức dậy, Dung Ân rất không muốn.

Nhưng bây giờ kiếm một phần công việc đâu có dễ dàng gì? Đi đến công ty, ông chủ đứng đợi ở đó từ sớm, Dung Ân chưa đặt giỏ xuống, thì bị kêu vào phòng làm việc.

May mắn không bị mắng ầm lên, chỉ muốn cho cô biết, nói cái gì bây giờ khó tìm việc, với lại đãi ngộ bên đây cũng không tệ, sau khi xong rồi thì để Dung Ân tới Nghiêm Tước tìm Duật Tôn để xin lỗi.

“Ông chủ, tối qua thái độ của anh ấy thế nào bác cũng thấy, dựa vào đâu con phải đi xin lỗi?”

” Dựa vào đâu, dựa vào chúng ta là con tép nhỏ, đối phương là con cá lớn, Dung Ân ah, xin lỗi cũng không mất miếng thịt của con đâu.” Ông chủ ra sức khuyên bảo,” Hay là vậy, sau khi con về, bác tăng lương cho con.”

“Ông chủ, con người đều có giới hạn, con không cảm thấy đi tiếp rượu tiếp cười mới có thể lấy được hợp đồng.” Dung Ân quay đầu đi ra văn phòng, ông chủ tức tới nỗi cắn răng, nhưng không có cách nào khác , ai biểu người ta Nghiêm Tước nhìn trúng bản thiết kế của Dung Ân.

Cô vẫn không chịu cúi đầu, Duật Tôn bị hắt rượu, cư nhiên không làm khó công ty của bọn họ, Dung Ân nghĩ không ra bên trong có gì khác thường, công ty lớn như Nghiêm Tước, theo lý mà nói cho dù ở trên đường tùy tiện vớt cũng không đến lượt các cô.

Dung Ân nhíu mày, không khỏi nghĩ đến công ty Sang Tân trước kia, Nam Dạ Tước vì muốn bức cô, giống như thủ đoạn bây giờ.

Dung Ân không dám nghĩ, trong lòng bàn tay đã toát ra mồ hôi lạnh, cô lắc lắc đầu, có lẽ không thể nào, cô và Duật Tôn không thù không oán, lúc trước cũng chưa từng gặp mặt.

Cuối thu qua đi, chính là giá lạnh.

Thời tiết thay đổi thất thường, Lý Hủy rất thích ăn lẩu, luôn muốn lôi kéo Dung Ân đi, “Ân Ân, buổi tối trời lạnh quá…..”

“Biết cậu tham ăn rồi.” Dung Ân thu dọn đồ đạc,” Đi thôi, tớ mời cậu ăn Hải Đế Lao*.”

*(Tên của một quán lẩu bên TQ.)

Nơi ăn lẩu là chỗ tấp nập, hai người tan ca là đi liền, mà phải xếp hàng hơn nửa tiếng mới có chỗ.

Khi bưng nước lèo nóng hổi lên, khí nóng quanh quẩn phả vào cái cửa sổ kính bên cạnh, tức thì nổi lên một làn hơi nước.

“Ân Ân, chủ nhật này mình mời cậu đi ăn.”

Dung Ân gắp rau luộc chín để vào chén,” Làm gì vậy, phát tài rồi à?”

“Không phải, cho cậu gặp một người, giúp tớ xem xem.”

“Hủy, cậu có bạn trai rồi à?” Dung Ân khóe miệng mỉm cười.”Cậu giỏi lắm, còn giấu diếm nữa.”

“Không phải đâu, chỉ là rất chịu khó theo đuổi tớ, tớ cự tuyệt mãi cũng cảm thấy ngại, cho nên, cho cậu xem trước.” Lý Hủy nói thì như vậy, nhưng Dung Ân có thể nghe ra được trong giọng nói có niềm vui sướng.

“Nhìn cậu kìa, bộ dạng hạnh phúc.”

“Nói thật đấy, Ân Ân.” Lý Hủy gắp thịt dê vào chén Dung Ân.” Cậu cũng không còn nhỏ nữa, điều kiện cậu tốt như vậy, nếu muốn tìm người giàu có rất dễ dàng, cậu lo chuyện bản thân cậu đi.”

“Hủy, đâu có đơn giản vậy chứ?” Cánh môi Dung Ân giãn ra,” Cái này cũng không phải là đi chợ mua bó rau.”

“Ai nói không dễ dàng, mấy đồng nghiệp nam trong công ty theo đuổi cậu, nhưng cậu phản ứng không lạnh không nóng…..”

Dung Ân uống ngụm nước, đặt đôi đũa xuống,” Còn nhớ rõ hôm đó chuyện ở Nữ Sắc không? Hai đứa bọn mình bị chuốc rượu, những người đó không ở đó sao? Có ai đứng ra không, ngay cả nửa câu cũng không dám nói, rút vào một góc coi như người vô hình.”

“Ân Ân, không cách nào khác, đây là hiện thực, khi đối mặt với địch, có bao nhiêu đàn ông dám đứng ra chứ?” Lý Hủy cho là sao cũng được, khóe miệng bất đắt dĩ câu lên.

“Không phải đâu.” Dung Ân cắn đũa, vừa muốn nói gì, lại lắc lắc đầu,” Quên đi, khi duyên phận đến muốn ngăn cũng không ngăn được.”

Đồ ăn được bưng ra, trước mặt có thêm một đĩa gia vị, Lý Hủy đem rau luộc xong bỏ vào trong,”Tương đậu phộng, cậu thích đấy.”

Hai người nói nói cười cười ăn hết thức ăn, Dung Ân đem cái ví ra, chuẩn bị trả tiền.

“Đing—–”

Bất thình lình, có cái gì rơi xuống đất. Lý Hủy vội cúi người xuống nhặt,”Wow, là chiếc nhẫn, Ân Ân cậu thật là sơ ý,đồ quý giá như vậy sao lại tùy ý để trong cái ví chứ.” Lý Hủy tỉ mỉ dò xét chiếc nhẫn đó xong rồi đưa tới trước mặt Dung Ân.

Cô nghĩ thầm, trong ví của cô khi nào lại c