n mình, chầm chậm cởi bộ áo khoác ngoài, vù cái quăng tọt lên quả đầu xoăn của An Tín. An Tín đẩy áo ra, thấy quần áo trên người hai kẻ đang nhảy quấn lấy nhau kia đã không còn bao nhiêu, miệng bất giác há thành hình chữ o.
Trong cuộc sống tiếp thu nền giáo đục truyền thống, cảnh tượng trước mắt rõ ràng thuộc loại hiếm thấy, hơn nữa còn vô cùng kích thích, kích thích mạnh mẽ tinh thần An Tín.
Chính Nam cởi áo khoác ngoài chỉ mặc độc áo T-shirt ôm sát người hình tim, để lộ cánh tay rắn chắc dẻo dai, đôi cánh tay ôm eo cô gái trong lòng, khiến nửa thân dưới của cô và anh như dính lấy nhau. Cô gái nhảy cùng mặc váy hai dây, gấu váy không quá mông, cô khẽ đu đưa theo tiếng nhạc, quần lót ren màu đỏ như ẩn như hiện.
Người nam cúi đầu thâm tình chan chứa, người nữ ngửa mặt ánh mắt mơ màng. Gian tình trần trụi tràn lan, An Tín nhìn mà suýt đổ máu mũi. Ngôn ngữ cơ thể của họ rất phô trương, cặp đùi trơn nhẵn như lụa của cô gái đang bám lấy eo Chính Nam, vươn cổ ngửa mặt ra phía sau, An Tín nhìn theo rãnh sâu hút mắt trước ngực, thậm chí còn trông thấy cả miếng dán ngực của cô nàng.
Lúc ấy, tiếng nhạc cũng H[9'> đến cực điểm, phòng máy vọng lại tiếng DJ, lẫn trong nhịp điệu dồn đập: “Anh chàng và cô nàng hot nhất chỗ chúng ta tối nay đã High cả rồi, mọi người còn chần chờ gì nữa?”. Đám nam nữ uống rượu còn lại chen nhau bước lên, nhao nhao chuyển động trên sàn nhảy.
[9'> H (High): cao hứng
An Tín xoa xoa mũi, trên cánh tay là áo khoác của Chính Nam, len qua len lại giữa những khe người. Khi tiếng nhạc vút lên, người ra nhảy cứ hai người một cặp, mặt đối mặt hòa vào điệu Lambada quyến rũ. Cô rụt cổ chen tới cạnh Chính Nam, bịt tai gào lên: “Chính Nam, tôi về trước nhé?”
Chính Nam kéo lấy eo bạn nhảy, xoay một cái, đối diện An Tín. Cậu dừng lại, gương mặt khôi ngô lấm tấm mồ hôi, nhưng cậu không lau. “Cô chẳng phải muốn ký hợp đồng sao?” Cậu nheo mắt nhìn cô, giọng nói có phần lạnh lùng, trái ngược hoàn toàn với vẻ nhiệt tình khiêu vũ khi nãy.
An Tín trong đám người xô xô đẩy đẩy nhìn cậu gật đầu. Cậu mặt lạnh tanh nhìn cô không chớp, hơi lạnh quanh người càng toát lên rõ rệt. Cô chau mày đối mặt với cậu, cuối cùng cũng đợi được cậu lên tiếng: “Thế này đi, chỉ cần cô cũng làm cho tôi vui được, tôi sẽ ký bản hợp đồng này”.
An Tín mừng như bắt được vàng len tới cạnh cậu: “Thật không?”
Chính Nam gật đầu, nhìn bốn xung quanh: “Đương nhiên. Nếu cô có thể nhảy thắng được bọn họ, tôi cũng có thể làm một việc vì cô, đó là quy tắc ở quán bar này”.
“Cậu muốn tôi thi nhảy?”
“Không, nói chính xác là, tôi muốn nhìn cô nhảy, nhảy vì một mình tôi”.
Sắc mặt An Tín trở nên khó coi: “Tôi chỉ biết nhảy kiểu MJ thôi, ngoài ra thì không rành lắm”.
Chính Nam xoay người định đi, nói: “Tùy cô thôi”. Dọa cô vội vã túm chặt lấy tay cậu, lôi về phía ghế băng: “Được rồi được rồi, để tôi chuẩn bị một chút đã”.
Chính Nam cúi đầu đưa gương mặt đẹp trai tới trước mặt cô, không động đậy. An Tín nhìn cậu đầy hoài nghi, cậu sốt ruột nói: “Lau mồ hôi”. Cô nhướn khóe môi, lôi khăn tay ra giúp cậu lau mồ hôi.
Chính Nam uể oải ngồi xuống, ghế băng ôm lấy thân hình cậu, dường như hợp cùng khí chất đế vương của cậu càng tăng thêm vẻ quyền quý. Cậu tay chống trán, không nói không rằng, chằm chằm nhìn An Tín.
An Tín trong lòng như có lửa đốt đứng ngồi không yên. Cô đứng chết trân tại chỗ mướt hết mồ hôi, cảm thấy với kỹ năng nhảy đường phố tay mơ của cô thì không sao PK được với những cô gái trên sàn nhảy, chi bằng tìm cách khác. Cô rời đi một lát, lúc quay lại trên đầu đội mũ tai thỏ, áo dài tay hình nhóc Maruko trên người cũng đổi thành áo sơ mi ôm người màu trắng, toàn bộ đều là cô bỏ tiền ra thuê.
Cô thấy mặt Chính Nam có vẻ sắp phì cười, âm thầm tự động viên mình. Tuy có chút ngượng nghịu, nhảy cho cái thứ yêu nghiệt này xem thì thà ra phố nhảy Flash mob còn hơn, nhưng nhiệm vụ Boss Dụ giao phó, cô bất luận thế nào cũng phải hoàn thành. “Left Left Right Right Go Turn Around Go Go Go!” Cô bắt đầu nhảy điệu con thỏ từ đầu tới cuối. Chính Nam mặt không chút biểu cảm.
Có vẻ như điệu nhảy dân dã tầm thường này không có cách nào lọt mắt đại thiếu gia rồi, An Tín bới tóc nghĩ ngợi, đột nhiên bước tới trước cậu, cúi người, giơ nắm tay nắm chặt ra: “Giúp tôi làm một trò ảo thuật được không?”
Chính Nam keo kiệt không thèm liếc cô lấy một cái.
Cô không nản lòng, mỉm cười, xòe tay ra, nói: “Surprise![10'>“.
[10'> Ngạc nhiên chưa.
Nhưng thực ra chẳng có surprise nào hết, lòng bàn tay cô trống trơn. Có điều không quan trọng, mục đích của cô là thu hút sự chú ý của cậu.
An Tín nhanh chóng lôi tấm tranh dán tự chế trong túi quần ra, lúc Chính Nam đang nhìn tay phải cô, túm trên không một cái rồi mở tay trái ra, giơ tấm dán Q có in hình cậu ra trước mắt cậu, cười hề hề: “Đây là mặt cậu nè, rất đáng yêu đúng không?”
Chính Nam trên tấm dán Q mặc giáp chiếu màu cam tay cầm thanh kiếm r
ất Q, đang ngoái đầu cười gian xảo. An Tín nín thở bụng lẩm nhẩm “A di đậu phụ, a di đậu phụ[11'>, tài liệu trên mạng đừng gạt con”, hy vọng cậu ta nhận lấy món quà nhỏ nà