him kể về những tay đua đường phố dựa trên cuốn truyện tranh Nhật Bản cùng tên.
[7'> Châu Kiệt Luân: ca sỹ nổi tiếng Trung Quốc, diễn viên chính phim Initial D.
Chỉ tiến lên trước một chút nữa thôi, là cả chiếc xe đã lao xuống sông. An Tín hoảng hồn nhìn cậu.
Chính Nam quay mặt sang, lặng im nhìn ngắm gương mặt bị gió thổi đỏ ửng, mái tóc tung bay, khóe miệng căng ra nụ cười, nói: “An tóc xoăn, làm thế nào đây? Tôi bây giờ hình như rất không vui”.
“Cậu sao lại không vui?” Cô bị cậu nhìn chằm chằm như thế, đành bị động hỏi.
Chính Nam giơ ngón tay lạnh như băng ra, chầm chậm trượt theo từng đường nét trên gương mặt cô, giọng điệu cực kỳ thờ ơ: “Tại sao ư? Phải rồi, để tôi nghĩ đã nhé, tại sao cảm giác hứng khởi khi gặp cô biến đâu mất nhỉ?”
Giọng cậu trở nên vừa lạnh vừa trầm, không khác nhiệt độ nơi ngón tay là bao. An Tín muốn gạt cô ra, cậu bỗng lấy hai bàn tay áp khẽ vào má cô, ép đôi môi hồng của cô dẩu ra.
“Cô biết không, An tóc xoăn”, Chính Nam bấu má cô vặn vẹo, “Thấy cô không vui, tự trong lòng tôi cũng thấy buồn phiền, chỉ muốn làm cho cô vui lên, nên đã đưa cô đến club của Dụ Hằng. Cái “Tinh Quang” đó chính là của Dụ Hằng mở ra, nghe Tiểu Sảnh kể đó cũng có nguồn gốc của nó, có điều đó không phải điều quan trọng, điều quan trọng là ở sân bóng quần, đã biết lát nữa thôi anh ta sẽ tới, tôi còn luyến tiếc cái con mẹ gì chứ, không nỡ cứ thế bỏ đi, để cô gặp được anh ta. Vì sao ư? Bởi cô là đứa đầu óc bã đậu, cứ thấy người đàn ông đó là quên sạch sành sanh, cũng không biết tôi đã đứng trước thang máy đợi cô bao lâu. Tôi nghĩ có lẽ đấy chính là số mệnh của tôi, đứng sau lưng cô, nhìn cô đứng sau lưng ngây ngô nhìn theo anh ta…”
An Tín ngẩn ngơ hỏi: “Tiểu Sảnh là ai?”
Chính Nam bỗng hung tợn cúi đầu, cắn chặt môi cô. An Tín đau quá, gắng sức gạt tay cậu ra, xoay người trèo ra ngoài xe. Cậu túm được cổ áo cô, lôi cô trở lại. “Tôi còn chưa vui, cô đã muốn đi rồi sao?”
An Tín bị cổ áo ghì cho phát ho, cô túm lấy cánh tay mạnh mẽ của cậu mà kêu: “Được rồi được rồi, tôi rất cám ơn cậu hôm nay đã giúp tôi vui lên. Tôi vô cùng cảm kích ơn đức của cậu. Nhưng chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được, tôi giờ chỉ thích Dụ Hằng thôi, không thể nào phát điện với cậu được”.
Chính Nam buông tay, lạnh lùng hừ một tiếng. An Tín không đoán nổi tính khí của cậu, dè dặt cười hùa theo, nói: “Có thể đi được chưa? Sắp tới giờ giới nghiêm của mẹ tôi rồi”.
Chính Nam mặt lạnh như băng đưa An Tín về đường Tinh Tinh, tới đầu đường, cậu dừng xe, để cô tự đi về.
“Chỗ này có người quen, để họ bắt gặp thì không hay đâu”
An Tín trước lúc xuống xe mới sờ đến bàn thỏa thuận trong ba lô, nuốt nước bọt ngập ngừng: “Cái đó… Chính Nam, Dực Thần chúng tôi muốn mời cậu làm người phát ngôn..”
“Miễn bàn”. Cậu bắt đầu quay xe. Đáp không mảy may do dự. Cô cuống lên, lao thẳng tới, túm chặt kính chắn gió của cậu. “Chính Nam, Chính Nam tốt bụng của tôi, chúng ta từ từ thương lượng đã nào!”
Khóe môi cậu hiện ra nụ cười chế giễu: “Sao hả, nghĩ lại rồi muốn nhờ tôi sao?”
Cô trịnh trọng gật đầu.
Nụ cười của Chính Nam chỉ lộ ra một nửa, rồi lập tức hãm lại. Cậu vào số xe đua, buông lại một câu: “Vậy làm cho tôi vui trước đi đã”.
An Tín đứng ở đầu phố, trơ mắt nhìn chiếc xe đua màu trắng lao đi như bay, có chút e ngại. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, trông thấy một vài vì sao đang lấp lánh, trong lòng dần ấm lại. Vô duyên vô cớ quấy rầy cả buổi tối, thứ cuối cùng cô ghi nhớ lại chính là bầu trời đêm trên đầu, nhắc cô nhớ đến màn đêm lung linh ánh sao như cái tên của club kia.
Cái nơi có thể khiến cô cười.
Nhiệm vụ công ty giao phó vẫn chưa hoàn thành, An Tín cảm thấy vô cùng áy náy. Cô lật qua lật lại bản hồ sơ ngôi sao công bố trên mạng, nhặt ra trọng điểm ghi nhớ một vài sở thích của Nguyễn Chính Nam. Người quản lý của Chính Nam, A Joe là anh chàng không dễ đối phó, bất luận An Tín lấy tên Dực Thần hay với danh nghĩa cá nhân hẹn gặp Chính Nam, anh ta đều từ chối.
“Xin cô An thứ lỗi, lịch hẹn Chính Nam kín cả rồi”. A Joe có đôi mắt sắc, dài mà mảnh, dường như không chuyện gì qua mặt được, lúc nào cũng lạnh lùng nhìn đời bằng nửa con mắt.
An Tín cứng họng, cố vớt vát: “Tam Khai cũng cần cậu ấy, đó là công ty của anh cậu ấy”.
A Joe đội khăn trùm đầu hoa văn xoắn ốc, đeo khuyên tai, bộ dạng cực kỳ hình sự. Anh ta cúi đầu áp sát gương mặt sợ sệt buông một câu “Cô chính là thuốc độc phòng bán vé của Chính Nam, quan điểm tân thời giống nhau”.
Trong sân người qua người lại rất đông, nhưng không thấy Chính Nam. An Tín đối diện với gương mặt u ám lạnh tanh của A Joe, A Joe từ đầu đến cuối nhìn cô mỉa mai. Anh ta giơ ngón trỏ có đeo hai cái nhẫn lên, ra sức chọc lên trán cô: “Cô An nghe tôi nói này, cô cứ sống chết bám lấy Chính Nam làm gì chứ. Cậu ấy giờ là ngôi sao chạm vào là bỏng, chỉ cần dính chút tin đồn tình cảm với cô thôi, sự nghiệp cậu ấy coi như tiêu tan. Cô xem cô có vóc dáng không, mặt mũi không, kể cả có nuy hết cả ra để sánh với Chính Nam, thì gương mặt cậu ấy cũng bị cô phung phí rồi”.
An Tín xém chút nữa bị anh ta chọc cho