gáp giúp tôi cởi quần áo, thật quá nhiệt tình.” Tập Bác Niên khởi động xe, chạy ra đường cái, trên mặt để nụ cười tà mị.
Sắc mặt của Mặc Tiểu Tịch ửng đỏ: “Nhiệt tình cái đầu anh, tôi sẽ không lên giường với anh, nghĩ cũng đừng nghĩ.” Cô đã đoán được ý đồ của anh.
“Tôi thấy không phải là tôi muốn, là em đang nghĩ tới, Mặc Tiểu Tịch, em thừa nhận đi, đừng cố đè nén nữa.” Tập Bác Niên khều cằm của cô.
Cô hất tay anh ra: “Tập Bác Niên, tôi cảnh cáo anh đừng có nói xằng nói bậy, dừng xe lại, nếu không, nếu không…” Mặc Tiểu Tịch chỉ vào mặt anh, tức giận nói: “Tôi sẽ không khách sáo với anh.”
“Cứ việc không khách sáo, chúng ta cũng sắp đến rồi, đừng nóng vội, em có thể cởi áo trước.” Anh liếc về phía ngực cô cười lưu manh.
“Anh nhìn chỗ nào thế hả, quỷ háo sắc.” Mặc Tiểu Tịch đẩy đầu của anh, rốt cuộc cô đang làm gì, tại sao phải ở đây nói những lời vô nghĩa với anh, không biết tại sao, cô cảm thấy mình càng ngày càng nóng.
Tập Bác Niên quẹo xe vào một con đường mòn.
Bắt lấy tay cô, kéo cô vào trong ngực: “Em đúng là quá nôn nóng, đã như vậy, chúng tôi đến thoả mãn nhau đi, nhất định sẽ khiến em hài lòng.”
“Tránh ra, tránh ra.” Mặc Tiểu Tịch giãy giụa, không thể để bản thân luôn không có nguyên tắc, hết lần này đến lần khác để anh được như ý.
“Em đừng giả bộ nữa, tôi biết ý ngầm trong lòng em là tôi muốn.” Tập Bác Niên kìm kẹp hai tay cô, nâng cô lên, tách hai chân cô ra, để cô ngồi trên chân mình.
Có một gốc cây cứng rắn nào đó, đang nhô lên giữa hai chân cô, vừa động đậy, thì nó trở nên to hơn, mặt của Mặc Tiểu Tịch đỏ giống như trái cà chua.
“Anh thật đê tiện, bỉ ổi.”
“A, không phải bây giờ em mới biết chứ, rất nhanh em sẽ biết rốt cuộc tôi bỉ ổi đến cỡ nào.” Tập Bác Niên cúi đầu, dùng răng cắn nút quần áo của cô, áo ngực màu trắng lộ ra trước mắt anh, tỏa ra mùi hương thoang thoảng, khiến tinh thần của anh càng phấn chấn hơn.
Mặc Tiểu Tịch cố gắng ra sức, muốn vùng khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng vẫn vô ích.
Anh cúi đầu cắn nhẹ vào ngực cô, tiếp tục dùng miệng mở áo ngực cô, lúc nơi đầy đặn trắng như tuyết lộ ra trong không khí, nhẫn nại của anh đã đến cực hạn.
“Em thật đẹp, tôi không thể tưởng tượng được nếu để lão già kia nhìn thấy dáng vẻ này của em, tôi nghĩ tôi sẽ ghen tị đến nổi điên.” Anh mờ ám thì thầm, cúi đầu ngậm chặt đỏ sẫm kia, tuỳ tiện thưởng thức, đúng là mĩ vị nhân gian.
“Ư…” Mặc Tiểu Tịch cắn môi, không để mình phát ra tiếng rên rỉ, cô có thể sâu sắc cảm nhận được, cách vải vóc, anh dùng sức chỉa vào mình.
Từ từ, anh đã không thoả mãn với trình độ như vậy, đưa một tay ra tháo dây nịt, vén váy trên người cô lên, kéo quần bó sát của cô ra, động tác vô cùng thô lỗ và điên cuồng, nếu không phải đồ mùa đông đủ dày, không chừng đã sớm bị anh xé nát.
Anh buông tay bị kìm kẹp của cô ra, đè cô lên ghế, áp lên cơ thể cô, động thân, cho đến chỗ sâu nhất.
“A…” Mặc Tiểu Tịch không kịp thở, đã bị lấp đầy, liên tục vận động kịch liệt, làm cô giống như bị trói trên mặt nước, nếu không víu chặt anh, sẽ bị chìm xuống đáy.
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 143
Chương 143: Có chuyện muốn nói! 【Đại Kết Cục】
“Đô…”
“Ai thế?” Tập Bác Niên biết rõ còn cố hỏi, không có ý định rời khỏi cơ thể cô.
Mặc Tiểu Tịch trừng mắt nhìn anh, lui về sau, nhấc điện thoại: “Alo, là Thiên Dã sao? Anh đã kết thúc công việc rồi à, em còn ở bên ngoài, còn phải chờ chút nữa mới về được.” Giọng điệu của cô rất nhanh, lộ ra vẻ chột dạ.
Thiên Dã ở đầu bên kia điện thoại sững sờ một lúc, mới hỏi: “Bây giờ em đang ở đâu? Làm gì vậy?”
“À…, cũng không có gì, sau khi ăn tối xong đi dạo một chút, anh không cần lo lắng cho em, mua xong đồ em sẽ trở về ngay.” Mặc Tiểu Tịch cuống quýt, thuận miệng nói bừa, cô cũng không muốn gạt người, nhưng không còn cách nào khác, dù sao cô cũng không thể nói ra tình hình hiện tại.
“Được, anh biết rồi, vậy cứ đi đi.” Thiên Dã cúp điện thoại, ngẩn người đứng trước cửa sổ, gần như sắp thành tượng sáp.
Cô thật sự không giỏi nói dối, đầy rẫy sơ hở, nói đi dạo phố mua này nọ, bên đó lại yên tĩnh không có chút tạp âm, hiển nhiên, cũng không phải cô đang mua này nọ, vậy ở đâu khiến cô phải nói dối, cô ở cùng với Tập Bác Niên sao.
Thừa lúc anh không có ở đây, cô lại lén lút gặp mặt hắn sao, trong lòng cô vẫn không bỏ được hắn, vẫn yêu hắn sao.
Anh quấn chặt lấy cô, nhìn cô ngày ngày buồn bã, rốt cuộc tại sao anh còn muốn đày đoạ cô, có lẽ, anh nên buông cô ra, cho cô một con đường sống.
Mặc Tiểu Tịch nhìn di động, cắn môi, vừa rồi hình như cô cô nghe thấy tiếng thở dài của anh.
“Tôi cảm thấy Thiên Dã là người thông minh, mà lý do thoái thác của em, thật sự quá vụn về, cậu ta sẽ không tin em.” Tập Bác Niên lật người ngồi qua một bên, sửa sang lại quần áo, nói.
“Đừng nói nữa.” Mặc Tiểu Tịch ngăn cản không cho anh nói tiếp.
“Em nghĩ tôi không nói, có thể thay đổi và che giấu được sự thật sao, Mặc Tiểu Tịch em thật ngây thơ cũng thật hài hước, hiện tại em đã làm tổn thương cậu ta, hôm nay em nói dối chuyện này, ngày mai lại nói dối chuyện khác, cho dù không có tôi, em cũng vẫn sẽ