nghĩ như vậy, trái tim đau giống như bị đào khoéc.
Trong màn đêm chập chờn, cô cũng không biết mình chạy đi đâu, đi vào hẻm nhỏ, trốn vào một chỗ tối, ngồi ở đó, im lặng thút thít.
Trong nhà hàng, Tô Lộ Di nhận lỗi với đạo diễn Tường, cùng ông ta đi ra khỏi nhà hàng.
Tập Bác Niên cảm thấy lời nói của mình vừa rồi, hình như có chút quá đáng, anh thừa nhận có hơi cố ý, bây giờ cô chạy đi mất, không biết có phải lập tức trở về nhà hay không.
Lái xe về nhà, trong lòng vô cùng lo lắng, gọi điện thoại cho cô, lại cảm thấy quá mất mặt, ngồi trong xe một lúc, cuối cùng cũng quyết định gọi cho cô, điện thoại thông, vang lên một hồi, cũng không có ai nhấc!
Chắc là không muốn nghe điện thoại của anh. Sau đó lại gọi đến căn hộ, cũng không có ai nhấc.
Có phải có chuyện gì rồi không?
Quên đi, đi tìm cô vậy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì không xong, khởi động xe, anh lại lái xe ra ngoài, ở bên ngoài căn hộ nhấn chuông cũng không có ai mở cửa, chẳng lẽ còn ở chỗ vừa rồi sao?
Có hay không tìm rồi nói sau, anh quay lại những chỗ lân cận nhà hàng tây.
Gọi điện thoại. Nghe được tiếng chuông truyền ra từ trong một hẻm nhỏ, càng đi tới, âm thanh càng lớn.
Mãi đến tận cùng bên trong góc xó thì nhìn thấy có một người ngồi, anh biết là cô, thở ra một hơi, anh đi vào, nhẹ giọng nói: “Ở đây rất lạnh, nên trở về thôi.” Anh đi qua kéo lấy cô.
“Anh tránh ra, tôi không cần anh quan tâm.” Mặc Tiểu Tịch hất anh ra, cầm túi xách lên, ngồi lâu quá chân đã tê rần, sau khi mang giày cao gót đứng lên, đứng không vững, thiếu chút ngã xuống.
“Cẩn thận…” Tập Bác Niên bước qua đỡ cô, ôm vào trong ngực.
Mặc Tiểu Tịch đẩy anh: “Anh buông tôi ra, đừng đụng vào tôi, tên khốn nạn này, anh dựa vào đâu nói tôi như vậy, dựa vào đâu không cho tôi nói chuyện điện thoại với con trai.” Cô đánh anh, trong lòng càng tủi thân hơn.
“Là tự em chuốc lấy khổ sở, nếu em không rời khỏi tôi và con, ngoan ngoãn ở nhà họ Tập giúp chồng dạy con, chắc chắn cuộc sống sẽ rất dễ chịu, tôi cũng sẽ không làm ầm ĩ với em.” Tập Bác Niên không buông cô ra, nhân cơ hội này, muốn thuyết phục cô: “Rốt cuộc em không vừa lòng chuyện gì, chẳng lẽ muốn đối đầu với tôi sao, rốt cuộc trong lòng em nghĩ thế nào, tôi thật sự không hiểu, em nói cho tôi biết đi.”
“Chỉ là tôi không muốn về, tôi không muốn phá hỏng nguyên tắc trong lòng mình, cũng không muốn Thiên Dã đau khổ, tôi với anh là gì chứ, vợ chồng? Tình nhân cũ? Hợp đồng của chúng ta đã kết thúc từ hai năm trước rồi.” Mặc Tiểu Tịch đẩy anh ra.
Đoạt vợ: cô gái, yêu phải em rồi – Chương 142
Chương 142: Lại ở chung một chỗ! 【 Đại Kết Cục 】
Tập Bác Niên bóp chặt vai cô: “Em chỉ cần hỏi lại mình, có yêu tôi hay không, có muốn ở chung với tôi, và con hay không, không phải vợ chồng, chỉ cần đến cục dân chính đăng ký, lập tức có thể trở thành vợ chồng, bây giờ tôi muốn ở chung với em, chẳng lẽ em không muốn sao, thành thật hỏi lại lòng mình, không cần tìm quá nhiều lý do, cái gì mà nguyên tắc đã định, cái gì mà không muốn khiến Thiên Dã đau khổ, đó không phải là lý do, nói cho tôi biết, ý nghĩ thật sự trong lòng em.”
Mặc Tiểu Tịch nghiêng đầu đi: “Anh đừng ép tôi, tôi không tìm được câu trả lời, cũng không muốn tìm, cứ để mọi thứ thuận theo tự nhiên đi.”
“Em có biết đây là em đang trốn tránh hay không? Em cho rằng em làm vậy là có tình có nghĩa với Thiên Dã, nhưng tim của em không đặt trên người cậu ta, cuối cùng em vẫn sẽ làm tổn thương cậu ta, em nên hiểu rõ ý của tôi.” Tập Bác Niên đến gần cô.
Mặc Tiểu Tịch chột dạ lùi về sau mấy bước, anh đi từng bước đến gần, cho đến khi dựa vào tường, cuối cùng cũng không có đường lui.
Trong bóng tối, cô không nhìn thấy mặt anh, anh cũng không cách nào nhìn rõ mặt cô, chỉ có hơi thở càng ngày càng gấp rút.
Anh tìm tới hơi thở của cô, hôn xuống thật sâu, đầu lưỡi xông thẳng vào, dịu dàng chiếm lấy từng lãnh thổ của cô, thỏa thích hấp thụ mật dịch trong miệng cô, cơ thể bắt đầu có chút kích động, giống như lửa đốt, nóng dần lên, cô muốn né đi, nhưng hơi thở của anh, cùng sự tiếp xúc dịu dàng này, làm lòng cô từ từ bị hoà tan, cô thích sự dây dưa này, biết rõ nên dừng lại, nhưng vẫn tham lam, muốn tiếp cận sâu hơn.
Môi và môi dính với nhau vô cùng chặt chẽ, không thể tách ra, hô hấp hai bên càng ngày càng nặng nề.
Tập Bác Niên đưa tay vào trong quần áo của cô, nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực đầy đặn của cô, eo ép về phía bụng cô, môi cũng di chuyển xuống cổ của cô: “Em muốn làm ở đây luôn sao?”
Lời nói của anh khiến cho Mặc Tiểu Tịch giống như từ trong mơ tỉnh lại, mạnh mẽ đẩy anh ra: “Bệnh thần kinh, ai muốn làm với anh, tôi phải về đây.” Cô che đôi môi nóng hổi, chạy nhanh ra ngoài, tim đập bình bịch không ngừng, sự rối loạn ở trong lòng khó chịu giống như ăn phải con kiến, ham muốn bị anh khơi dậy, khó có thể tự kiềm chế.
Tập Bác Niên từ phía sau đuổi tới, ôm lấy eo cô, đỡ cô lên xe.
“Tôi tự về được, không cần anh đưa.” Mặc Tiểu Tịch kéo cửa xe, phát hiện đã bị khóa: “Này…, anh làm gì thế, tôi nói tự về được, mở của ra.”
Cô kéo quần áo của anh, kêu anh mở cửa.
“Em không cần gấp
