mắt lại si ngốc nhìn Kỷ Vĩ Thần, đáy mắt truyền đến một loại ái mộ.
Kỷ Vĩ Thần đối diện Hạ Cảnh Điềm ngồi xuống, nhướng mi nói, “Đi ra ngoài ăn cơm đi!”
Hạ Cảnh Điềm gật gật đầu, đi theo hắn ra khỏi quán rượu, Kỷ Vĩ Thần tựa hồ đối với cái thành phố này rất quen thuộc, chỉ chốc lát sau, hai người đã dừng ở trước cửa một nhà hàng sang trọng, nhắc tới cũng thật tình cờ, dĩ nhiên là nơi lần trước nàng cùng Đỗ Thiên Trạch đã tới, Hạ Cảnh Điềm cũng không biết vì cái gì, bật thốt lên đã một câu, “Tôi hình như đã tới đày rồi a.”
“À?” Kỷ Vĩ Thần nhướng mi, ánh mắt hỏi tới.
Hạ Cảnh Điềm không biết vì cái gì, dưới ánh mắt bức người của hắn, Hạ Cảnh Điềm lại đón đầu, không chút do dự lên tiếng, “Lần trước cùng Đỗ Thiên Trạch đã tới.” Hạ Cảnh Điềm trong lòng sinh ra một loại ý nghĩ, trước khi nói nàng lo lắng qua có nên nhắc đến Đỗ Thiên Trạch, nhưng suy nghĩ một chút, tại sao phải ở trước mặt hắn giấu diếm? Không cần phải như vậy.
Nhắc đến Đỗ Thiên Trạch, Kỷ Vĩ Thần vô thức híp lại mắt, cất dấu trong mắt một chút không vui, không nói gì, hắn dẫn đầu bước vào nhà hàng, Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới, đi theo sau lưng, khi ngồi xuống bàn, Hạ Cảnh Điềm hếch lên môi, quay sang đánh giá gian phòng trong nhà hang và các khách nhân.
Bữa cơm này, Hạ Cảnh Điềm ăn có chút bị đè nén, cùng Kỷ Vĩ Thần dùng cơm luôn làm cho nàng không dám ăn tự nhiên, rất không tự tại, không có giồng như lúc ở cùng Đỗ Thiên Trạch vui vẻ thoải mái, cãi nhau xong cũng rất vui vẻ, nghĩ đến, Hạ Cảnh Điềm trong ngực lại có chút buồn bã, từ lần trước làm hắn thương tâm, hắn cũng không có tới tìm nàng, nàng nghĩ, hắn nhất định sớm đã đem mình quên đi rồi! Cũng tốt, tránh cho hai người đều mệt mỏi.
Hạ Cảnh Điềm trên mặt biểu lộ có tâm sự đã lọt vào mắt Kỷ Vĩ Thần, hắn có chút không vui hỏi, “Đang suy nghĩ gì?”
Hạ Cảnh Điềm mấp máy môi, nhàn nhạt nói dối, “Không có gì.”
Kỷ Vĩ Thần ánh mắt tối sầm lại, liếc nhìn nàng, nhưng cũng không có nói cái gì, một bữa cơm vội vàng chấm dứt, nhìn đồng hồ, cách giờ ra sân bay không nhiều lắm, Hạ Cảnh Điềm có chút gấp gáp , “Kỷ tổng, tôi thấy chúng ta hẳn là nên lên đường .”
Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt lên tiếng, xe bắt đầu chạy, trên đường đi, Kỷ Vĩ Thần chạy cực kỳ nhanh, Hạ Cảnh Điềm ngồi run như cầy sấy, cái gì suy nghĩ cũng không có, hết sức chăm chú nhìn lộ trình phía trước, có thể đã đạt đến 150km/h, có cảm giác như bay.
Đuổi tới sân bay, cách thời gian lên phi cơ chỉ kém hơn 10′, Hạ Cảnh Điềm còn lo lắng không đến kịp! Lấy theo túi xách liền lên máy bay, khi đi vào khoang hạng nhất, Hạ Cảnh Điềm mới phát hiện, nàng cùng Kỷ Vĩ Thần ngồi gần nhau.
Kỷ Vĩ Thần ngồi ở chỗ gần cửa sổ, Hạ Cảnh Điềm ở bên cạnh đang muốn ngồi xuống, lại nghe sau lưng truyền đến một câu mềm mại của giọng nữ, nhưng lại là nói với Kỷ Vĩ Thần, “Ơ, Kỷ tổng thật là tình cờ a!”
Hạ Cảnh Điềm quay đầu lại, chỉ thấy một cô gái cao gầy xinh đẹp (anh này đi tới đâu cũng gặp gái quen không vậy à =.=), xem xét tư thái chính là người trong giới người mẫu, Hạ Cảnh Điềm thấy mình thấp hơn cô ấy những mười centimet, chỉ thấy cô ta thập phần gợi cảm vũ mị, khi cười rộ lên hai bên gò má còn có lúm đồng tiền xinh xắn mê người, Hạ Cảnh Điềm giật mình sững sờ nhìn, cũng quên ngồi xuống.
Kỷ Vĩ Thần hướng cô gái kia nhấc lên một vòng cười nhẹ, lúc này, cô gái đó mới nhìn đến Hạ Cảnh Điềm, có chút nghi ngờ hỏi, “Vị này chính là?”
“Trợ lý của tôi.” Kỷ Vĩ Thần nhướng mi đáp.
Cô gái kia nhìn Hạ Cảnh Điềm, dùng giọng nói thập phần ôn nhu nói, “Có thể phiền toái cô một chút không? Chúng ta đổi vị trí có thể chứ?”
Hạ Cảnh Điềm lần nữa ngạc nhiên, sau đó, không chút suy nghĩ, liền gật đầu, “Đương nhiên có thể.”
Cô gái chỉ một vị trí gần cửa sổ nói cười, “Đó là vị trí của tôi.”
Hạ Cảnh Điềm hếch lên môi, lập tức đi đến vị trí ngồi xuống, nhưng không có phát hiện, Kỷ Vĩ Thần lông mày chau lên, trao đổi vị trí, đối với Hạ Cảnh Điềm mà nói, căn bản không có cái gì tổn thất, nàng còn không nghĩ cùng Kỷ Vĩ Thần ngồi cùng một chỗ ! Nhưng là, ánh mắt của nàng lại ngăn không được nghiêng mắt nhìn đến đầu kia, chỉ thấy cô gái kia đang ghé vào tai Kỷ Vĩ Thần hứng thú nói cái gì, bởi vì ở quá xa, Hạ Cảnh Điềm nghe không rõ.
Có chút cảm giác chán ghét, hai người bọn họ đang nói chuyện gì thì có liân quan gì đến nàng? Hạ Cảnh Điềm bễu môi, giả bộ như không thèm để ý, nhìn qua ngoài cửa sổ ngẩn người, nhưng nàng không biết, đầu kia, Kỷ Vĩ Thần mục quang lặng lẽ phóng tới.
“Cô ấy không phải là trợ lý của anh!” Thẩm Nhã thấp giọng cười nói, trực giác của phụ nữ nói cho nàng biết, nàng nhìn ra được Kỷ Vĩ Thần cùng Hạ Cảnh Điềm quan hệ không bình thường.
Kỷ Vĩ Thần từ chối cho ý kiến chỉ nhướng nhướng mày, Thẩm Nhã cười rộ lên, ngón tay mập mờ xẹt qua lồng ngực hắn rắn chắc, bên tai hắn nghiến răng nghiến lợi nói, “Kỷ tổng khẩu vị thật sự là càng ngày càng lạ! Cũng không nên đem em quên mất chứ!” Thẩm Nhã một năm trước từng là người mẫu nổi tiếng, hơn nữa, cũng đã làm bạn trên giường Kỷ Vĩ Thần ba tháng, hai người quan hệ đã rất quen thuộc.
Kỷ Vĩ Thần khuôn mặt tuấn tú hiện