Disneyland 1972 Love the old s
Đồ chơi của tổng tài

Đồ chơi của tổng tài

Tác giả: Ngân Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216910

Bình chọn: 8.00/10/1691 lượt.

huyện gì không?”

Kỷ Vĩ Thần híp híp mắt, trầm ngâm một chút, “Cô trước ở văn phòng chờ tôi.”

“Nếu không có gì, tôi nghĩ về nhà một chuyến có thể chứ?” Hạ Cảnh Điềm có chút ngại ngùng mở miệng, dù sao bây giờ cũng là thời gian làm việc.

“Buổi tối đến khách sạn tìm tôi.” Kỷ Vĩ Thần buông lại lời này rồi rời đi.

Ném lại Hạ Cảnh Điềm vẻ mặt không hiểu ngượng ngùng, Kỷ Vĩ Thần vừa rồi câu kia, nếu như người không hiểu nghe nhất định sẽ hiểu lầm, liền Hạ Cảnh Điềm nghe xong cũng cảm thấy hai bên tai nóng lên, ngồi một lát, nàng cầm lấy túi trực tiếp ra khỏi, tại cửa ra vào gọi taxi bay thẳng đến nhà.

Trở lại cư xá quen thuộc, dưới lầu, Hạ Cảnh Điềm đã kích động vẻ mặt tươi cười, ở trên lâu, cùng dì hàng xóm bắt chuyện, sau đó, đứng ở cửa nhà, gõ cửa, bên trong truyền đến tiếng mẹ quen thuộc, “Ai nha?”

Hạ Cảnh Điềm âm thanh trách cứ kêu lên, “Mẹ, là con.”

Hạ mẹ thoáng cái chợt nghe ra tiếng con gái, vội vàng bước nhanh đi mở cửa, khi thấy ngoài cửa thực sự đứng là con gái mình, bà mừng đến cũng không biết nói gì, nửa năm không thấy, Hạ Cảnh Điềm càng kích động ôm bà, cười hì hì hô một câu, “Mẹ, con đã trở về.”

Tiếng Hạ cha từ đại sảnh truyền đến nhưng lại nhịn không được vui sướng, “Cảnh Điềm trở về à?”

Một nhà ba người cuối cùng đoàn viên rồi, Hạ mẹ lôi kéo Hạ Cảnh Điềm, ba người bắt đầu nói về nửa năm nay, chứng kiến con gái chẳng những tự tin hơn, cũng trở nên trưởng thành xinh đẹp hơn, Hạ mẹ chỉ biết có nhiều vui vẻ, Hạ Cảnh Điềm nhìn cha khí sắc khôi phục như thường, cũng mừng rỡ, lập tức, nghe được Hạ Cảnh Điềm chỉ ở nhà một buổi chiều, Hạ mẹ lập tức bận rộn lên, bắt đầu vì Hạ Cảnh Điềm làm thức ăn ngon, Hạ Cảnh Điềm cũng vào phòng bếp hỗ trợ, lại bị Hạ mẹ đẩy đi ra.

Hạ Cảnh Điềm trở lại gian phòng của mình, trong lúc đó đồ vật bên trong một chút cũng không thay đổi, y nguyên như vậy sạch sẽ chỉnh tề, đột nhiên, ánh mắt của nàng chạm được trên bàn ảnh chụp, thần sắc không khỏi ngẩn ngơ, đây là Ngô Viễn Khang đưa cho nàng, nàng nhớ rõ dấu ở dưới ngăn tủ, nhất định là mẹ trong lúc thu dọn đã đem ra đến đây.

Đối với người đàn ông này, Hạ Cảnh Điềm vẫn còn có chút cảm xúc phập phồng, nhìn qua trên tấm ảnh người nàng đã từng trả giá thiệt tình, nhớ tới hắn nụ cười như ánh mặt trời, săn sóc che chở, còn có, đồng thời nhớ lại màn khó quên kia, bất quá, Hạ Cảnh Điềm hôm nay đã thấy ra, cũng hiểu được tha thứ . Có lẽ thật sự thuận theo an bài, hữu duyên vô phận a!

Trong nhà thời gian trôi qua rất nhanh, Hạ mẹ vì Hạ Cảnh Điềm làm bao nhiêu thức ăn nàng thích, cả nhà vui vẻ vượt qua một buổi chiều tốt đẹp.

Chương 134: Xấu Hổ Ở Sân Bay

Đến khách sạn chỗ Kỷ Vĩ Thần đã gần 7h tối, tìm được gian phòng, Hạ Cảnh Điềm gõ cửa, cửa mở, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần trên thân quấn một chiếc khăn tắm, khuôn mặt tuấn tú tựa hồ không lộ vẻ gì, cửa bán mở nhìn bên ngoài Hạ Cảnh Điềm, sau đó, cầm trong tay chiếc thẻ ra vào đưa cho nàng, “Phòng của cô bên cạnh.”

Hạ Cảnh Điềm ngây ra một lúc, thân thủ tiếp nhận thẻ, chỉ thấy cửa phòng Kỷ Vĩ Thần đóng lại, nàng trong lòng đông một tiếng, không khỏi thầm kêu, không phải là chưa tắm xong chứ? Có cần tức giận như vậy sao? Hạ Cảnh Điềm mở cửa phòng mình đi vào, lần đầu ở khách sạn cao như vậy, Hạ Cảnh Điềm có chút kích động , trong phòng rộng rãi dạo qua một vòng, khi xốc lên màn ở cửa sổ sát đất, từ nơi cao nhìn ra xa cả bầu trời đêm rất đẹp làm cho nàng không khỏi trương môi, trời ạ, nàng là lần đầu tiên đứng ở nơi cao như vậy ngắm cảnh ở F thị, chỉ thấy một mảnh kia đèn đuốc sáng trưng, thập phần chói mắt huyễn sắc, đồng thời, còn tràn đầy hương vị thần bí.

Nhìn cảnh đêm trong chốc lát, nàng đem chính mình ném vào trên sô pha, thân thủ cầm qua điều khiển từ xa mở ti vi và điều hòa, lẳng lặng nhắm mắt hưởng thụ lấy hơn 10′ sau, bởi vì còn sớm, nàng vừa rồi không có buồn ngủ, vốn thời giờ này nàng có thể chạy đi tìm Lâm Lâm chơi một chút, tâm sự , nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm đầu óc vừa động, đúng a! Dù sao nhàm chán như vậy, hơn nữa thời gian lại sớm, Kỷ Vĩ Thần sẽ không cần yêu cầu mình phải ở trong khách sạn a! Nghĩ xong, Hạ Cảnh Điềm tranh thủ thời gian đến bồn rửa mặt, thay đổi quần áo, lấy túi xách đi ra cửa.

Nhưng mà, cửa phòng nàng vừa mở một khe nhỏ đã nhìn thấy trên hành lang bay qua một hồi làn gió thơm, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn qua bóng dáng cao nhã, ngực khẽ giật mình, dĩ nhiên là người hôm nay ở trên phi cơ gặp qua – Thẩm Nhã, Hạ Cảnh Điềm còn đang hoài nghi cô ta không phải là đổi khách sạn chứ? Khi nàng mở cửa vừa vặn trông thấy Thẩm Nhã đi vào phòng Kỷ Vĩ Thần, thanh âm đóng cửa gây cho Hạ Cảnh Điềm chút rung động,

Hạ Cảnh Điềm lẳng lặng đứng ở cửa ra vào, trong khoảng thời gian ngắn đầu trống rỗng, đã quên đi chỗ muốn đi, cứ như vậy nhìn qua cánh cửa đó, không có suy nghĩ, đột nhiên, một ý niệm cứng rắn đem nàng kéo trở về, nàng tự giễu cười, xoay người hướng thang máy đi đến, nhưng trong ngực lại đầy dẫy một cảm giác buồn bực, thật giống như có khối gì đó cứng rắn canh tại trong cổ họng làm cho nàng khó chịu, nhớ tới vừa rồi hình ảnh Kỷ Vĩ Thần vây quanh khăn