u lưng, Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc nhìn bóng xe, không hiểu ngẩn ngơ, không thể nói vì cái gì, đêm nay bữa cơm này nàng có chút thụ sủng nhược kinh, còn có nho nhỏ kích động.
Phụ nữ, trời sinh chính là thích suy nghĩ nhiều, Hạ Cảnh Điềm cũng vậy, khi lên thang lầu, nàng không khỏi tự hỏi, Kỷ Vĩ Thần vì cái gì đột nhiên mời mình ăn cơm? Vì cái gì vừa muốn đưa mình về nhà? Vì cái gì xế chiều hôm nay không đáp ứng mà ở lúc ăn cơm lại đáp ứng rồi chuyện nàng đổi vị trí? Liên tiếp những vấn đề, Hạ Cảnh Điềm không thể tìm được một lý do, bởi vì tâm tư Kỷ Vĩ Thần nàng gần đây đoán không ra.
Trong căn phòng an tĩnh, Đỗ Thiên Trạch đã chờ đợi suốt hai ngày, đây coi như là một phá lệ từ trước đến giờ, hắn trước kia rất ít khi an phận đứng ở trong phòng, nhìn qua ngoài cửa sổ phong cảnh, bình tĩnh qua đi hắn y nguyên không cách nào tìm một lý do thích hợp thuyết phục mình gọi điện cho nàng, nhưng, đáy lòng lại nghĩ, nàng bây giờ đang làm cái gì?
Tâm phiền ý loạn bĩu bĩu môi, hắn không khỏi thở dài một hơi, bắt đầu vì mình lần trước là người gây sự mà cảm thấy hối hận. Nhưng đó cũng là cực hạn của hắn rồi, nếu không hắn không dám khẳng định mình có thể hay không nói ra những lời càng đả thương người khác…, đều nói chuyện tình yêu là khó nói, hắn hiện tại có chút hiểu biết rồi.
Trong đầu nhớ tới tối hôm qua cha đã nói…, Đỗ thị ba tháng trước ở Paris đầu tư một hạng mục mới, chuẩn bị cho hắn đi quản lý, hơn nữa nghe cha nói giọng điệu giống như đối với chuyện này rất kiên trì. Hắn suy nghĩ, thuận theo ý cha mà đi Paris cũng không tồi, chẳng những có thể giải sầu, cũng có thể sửa sang lại suy nghĩ, có lẽ công việc lu bù lên, hắn có thể điều chỉnh tốt tâm tính, một lần nữa đối mặt Hạ Cảnh Điềm. Nghĩ xong, hắn trực tiếp bấm điện thoại cho trợ lý, “Cho tôi vé máy bay buổi chiều ngày mai.”
An bài xong, hắn thật sự cảm giác thoải mái, đang muốn đứng dậy đã thấy Lâm Tiểu Dạ đẩy cửa vào. Cô giống như biết rõ Đỗ Thiên Trạch tâm tình phiền não, hai ngày này cũng rất ít xuất hiện, chỉ là ngẫu nhiên đến quan tâm vài câu, đêm nay, xem cách ăn mặc của cô, chắc hẳn lại muốn đi tham gia yến tiệc gì.
“Anh Thiên Trạch, anh muốn đi ra ngoài?” Lâm Tiểu Dạ mẫn cảm phát giác được hướng đi của hắn.
Đỗ Thiên Trạch đứng người lên, cầm lấy chìa khóa xe chuẩn bị rời đi, thuận tiện vứt lại một câu: “Đi ra ngoài giải sầu.”
Lâm Tiểu Dạ khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ, không khỏi thầm kêu, xem ra Đỗ Thiên Trạch đã đem Hạ Cảnh Điềm quên đi. Cô đương nhiên biết rõ Đỗ Thiên Trạch phiền là chuyện gì, cùng Hạ Cảnh Điềm chia tay chính là chuyện cô vui nhất, tranh thủ thời gian chạy lên thân mật giữ chặt cánh tay của hắn: “Em đi cùng anh.”
Nguyên lai tưởng rằng Đỗ Thiên Trạch sẽ vui vẻ đáp ứng, đã thấy hắn giãy tay của cô ra, thản nhiên nói: “Không cần.”
Nhìn Đỗ Thiên Trạch rời đi, Lâm Tiểu Dạ ở phía sau tức giận dậm chân một cái, vì cái gì Thiên Trạch còn chưa có đem cô để ở trong lòng ? Lúc này, vừa vặn nghe thấy điện thoại trên bàn vang lên, cô tiếp nhận, xác thực là trợ lý Dư Thanh, Lâm Tiểu Dạ vừa nghe đến Đỗ Thiên Trạch muốn đi Paris, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức sáng rọi, cô lập tức làm cho Dư Thanh đặt thêm vé máy bay, để điện thoại xuống, vui rạo rực bước ra.
Hừ, nên biết rằng, đi Paris chính là cô cùng Đỗ lão gia lên kế hoạch a! Đây là cơ hội Đỗ lão gia cho hai người bọn họ gần gũi hơn, Lâm Tiểu Dạ thở dài một tiếng thỏa mãn, cuối cùng có thể rời đi cái chỗ này.
Thời gian gần mười giờ tối, Hạ Cảnh Điềm thu thập xong các đồ dung cá nhân, bởi vì lúc trên bàn cơm Kỷ Vĩ Thần bảo Hạ Cảnh Điềm ngày mai đi công ty từ chức, sau đó buổi chiều ngày mai trực tiếp đi tới nơi ở mới, làm cho Hạ Cảnh Điềm không rõ chính là tại sao phải trước từ chức ? Đây chỉ là chuyển đổi vị trí, nàng trực tiếp đem hồ sơ qua là được rồi?
Khi Hạ Cảnh Điềm ở dưới lầu, một chiếc xe màu đỏ Ferrari lẳng lặng ngừng lại, trên xe Đỗ Thiên Trạch nhìn qua lầu ba, nhìn đèn vẫn sáng, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một tia cười yếu ớt, đáy lòng lại hiếu kỳ nghĩ, lúc này nàng trên lầu đang làm cái gì? Trong nháy mắt, hắn rất muốn chạy lên tận mắt nhìn, tuy nhiên nó có một cổ ý niệm ngăn lại hắn, chờ một tháng sau từ Paris trở về, sẽ tìm nàng!
Hạ Cảnh Điềm tồn tại, làm cho hắn cảm giác mình đã trưởng thành không ít, chưa bao giờ biết tâm tư mình sẽ rộng rãi như vậy. Hạ Cảnh Điềm làm tình nhân của Kỷ Vĩ Thần, hắn có thể không so đo, phản bội hắn, hắn tuy nhiên tức giận, nhưng tức giận qua đi, hắn y nguyên phát hiện tình yêu dành cho nàng vẫn không giảm đi, ngược lại thông qua chuyện này, làm cho hắn chuẩn xác nhận rõ lòng của mình, thế giới phụ nữ nhiều như sao, so với nàng xinh đẹp hơn cũng có, so với nàng cao quý hơn cũng có, nhưng chỉ Hạ Cảnh Điềm là độc nhất vô nhị, thế giới này không có người thứ hai có thể gây cho hắn cảm giác rung động.
Một mực ngừng lại một giờ đồng hồ, chỉ là ngẩng đầu nhìn qua phiến cửa sổ mà ngẩn người, sự tình gì cũng không có làm, cuối cùng khi Hạ Cảnh Điềm tắt đèn đóng cửa, hắn mới lái xe rời đi. Mà trên lầu, Hạ Cảnh Điềm nằm ở trên giường vừa định chìm vào giấc ng