Duck hunt
Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Điệu valse giã từ – Milan Kundera

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322152

Bình chọn: 8.5.00/10/215 lượt.

họ anh ta đã thực sự hiện hữu trong nội tạng của cô y tá.

Người đàn bà tứ tuần vỗ vai cô:

– Xem kìa, cô bé, bình tĩnh đi nào! Tối có cái này cho cô đây – rồi bà ta lôi ra một tờ báo có minh họa, hơi bẩn và nhàu nhĩ – Xem này!

Cả ba người ngắm nhìn bức ảnh một người đàn bà trẻ và xinh đẹp cầm micro đứng trên sân khấu.

Ruzena thử đoán số phận của người đàn bà trên vài centimét vuông đó.

– Em không nghĩ bà ta trẻ thế – cô tư lự nói.

– Chẳng sao cả! – Người đàn bà tứ tuần mỉm cười. – Ảnh mười năm trước rồi. Hai người bằng tuổi nhau. Bà ta không còn là đối thủ của cô nữa đâu!

4.

Khi nói chuyện điện thoại với Ruzena, Klima nhớ là mình đã chờ đợi cái tin khủng khiếp đó từ lâu nay. Chắc chắn không có lý do đáng tin cậy nào quá nghĩ anh đã làm Ruzena có thai trong cái đêm định mệnh đó (ngược lại, anh chắc chắn mình đã bị vu cáo), nhưng anh chờ đợi cái tin đó từ nhiều năm nay, rất lâu trước khi biết Ruzena.

Năm anh hai mươi mốt tuổi, một người đàn bà tóc vàng lăng nhăng với anh và giả vờ mang thai để định bắt anh cưới cô ta. Đó là những tuần lễ thật nặng nề, đã khiến anh bị đau dạ dày và sau đó lăn ra ốm. Kể từ đó anh biết mang thai là một cú sét hiện ra từ khắp nơi và vào bất kỳ lúc nào, một cú sét không đầu hàng trước bất kỳ cột thu lôi nào và được thông báo bằng một giọng nói đầy bi thảm qua điện thoại (phải, cả lần trước đó người đàn bà tóc vàng đầu tiên cũng đã thông báo tin dữ cho anh qua điện thoại). Biến cố năm hai mốt tuổi sau đó khiến anh sợ sệt khi tiếp cận những người đàn bà (nhưng vẫn rất hăng hái) và sau mỗi lần hẹn hò tình ái anh lại e ngại những hậu quả nghiêm trọng. Anh đã cố tự thuyết phục với rất nhiều lý luận rằng với sự thận trọng đến mức bệnh hoạn của mình xác suất xảy ra thảm hoạ đó chỉ là một phần nghìn phần trăm, nhưng ngay cái một phần nghìn phần trăm đó cũng đã làm anh sợ.

Một lần, vào buổi tối khi chỉ có một mình, anh gọi điện cho một phụ nữ trẻ không gặp từ hai tuần. Khi nhận ra giọng anh, cô kêu lên “Chúa ơi, là anh đấy à? Em đợi điện thoại của anh lâu lắm rồi! Em rất cần anh gọi điện cho em!” và cô nằn nì quá, rất thống thiết, đến mức nồi sợ quen thuộc thắt chặt lấy tim Klima và bằng toàn bộ con người mình, anh cảm thấy rằng cái khoảnh khắc khủng khiếp đã đến rồi. Và vì anh muốn đối mặt với sự thật càng nhanh càng tốt, anh phòng thủ ngay:

– Thế tại sao em lại nói với anh giọng đau khổ thế?

– Mẹ em vừa mất hôm qua – người phụ nữ trẻ trả lời, và anh cảm thấy nhẹ nhõm cả người, dù biết rằng cách nào đi nữa một ngày nào đó anh cũng sẽ không thoát khỏi nỗi bất hạnh mà anh e ngại lâu nay.

5.

– Đủ rồi. Thế có chuyện gì? – Người đánh trống hỏi, và cuối cùng Klima cũng lấy lại được tinh thần.

Anh thấy chung quanh mình những gương mặt đầy lo lắng của các nhạc công và giải thích với họ điều xảy đến với anh. Mọi người đặt nhạc cụ của mình xuống và muốn giúp anh bằng những lời khuyên.

Lời khuyên đầu tiên rất cực đoan: người chơi đàn ghita, mười tám tuổi, tuyên bố một người đàn bà như người vừa gọi điện cho sếp mình hẳn là trơ lắm.

– Bảo cô ta thích làm gì thì làm đi. Đứa bé không phải của anh, anh chẳng có gì liên quan cả. Nếu cô ta còn lôi thôi, thì đi thử máu xem bố nó là ai.

Klima nói thông thường thử máu không đem lại kết quả gì và trong trường hợp này người ta nghe theo lời người mẹ.

Nghệ sĩ ghita trả lời sẽ không có thử máu gì hết. Người đàn bà bị chơi trò đó sẽ không dám đi thử và khi cô ta hiểu người mà cô ta tố cáo không phải tay mơ, cô ta sẽ tự bỏ tiền ra mà giải thoát khỏi đứa bé.

– Và nếu cô ta chịu làm thế, thì tất cả chúng tôi, tất cả nhạc công của dàn nhạc, sẽ ra trước toà để nhận đã ngủ với cô ta hôm đó. Cứ việc tìm bố đứa bé trong số chúng tôi đi!

Nhưng Klima trả lời:

– Tôi chắc các anh sẽ làm việc đó vì tôi. Nhưng trong khi chờ đợi thì tôi đã phát điên vì bất ổn và sợ hãi rồi. Trong những việc như thế này, tôi là người hèn nhát nhất trên đời và đầu tiên tôi cần có sự chắc chắn cái đã.

Mọi người đều đồng ý. Biện pháp của tay đàn ghita về nguyên tắc thì tốt, nhưng không phải tốt cho tất cả mọi người. Nhất là nó không thể áp dụng cho một người đàn ông thần kinh không vững vàng cho lắm. Nhất là không thể áp dụng với một người nổi tiếng và giàu có sẽ chịu rất nhiều ảnh hưởng nếu người đàn bà kia dai dẳng đến cùng. Thế là tất cả đồng ý là không nên thô bạo với cô ta quá mà phải dùng biện pháp thuyết phục để cô ta đồng ý phá thai. Nhưng phải dùng lý lẽ thế nào? Có thể nghĩ tới ba giả thuyết cơ bản:

Phương cách thứ nhất là gợi đến lòng thương cảm của người đàn bà: Klima sẽ nói chuyện với cô y tá như với người bạn gái thân thiết nhất; anh sẽ thành thực tâm sự với cô, anh sẽ nói với cô ta vợ anh đang ốm nặng và sẽ chết mất nếu biết chồng mình có con với một người đàn bà khác, rằng Klima, cả về khía cạnh đạo đức lẫn thần kinh, không thể chịu đựng được tình huống đó, và anh sẽ cầu xin cô y tá làm ơn làm phước.

Phương cách này vấp phải một trở ngại cơ bản. Chiến lược đó chỉ có thể áp dụng dựa trên một thứ rất không chắc chắn là lòng tốt của cô y tá. Cần phải có một trái