phụ nữ không thể có con, hy vọng nước nóng sẽ ban cho mình khả năng sinh đẻ.
Trong số những người dưỡng bệnh tại đây có ít đàn ông hơn nhiều, nhưng dẫu sao vẫn có, vì hình như nước nóng ngoài công dụng phụ khoa còn tốt cho tim mạch. Dù thế, cứ chín phụ nữ một có một đàn ông, tỉ lệ này gây ra nỗi lo sợ lớn lao cho cổ gái trẻ độc thân làm y tá ở đây, những người trông coi bể bơi dành cho phụ nữa đến chữa bệnh hiếm muộn!
Ruzena sinh ra ở đây, ở đây cô có bố mẹ. Liệu có bao giờ cô thoát khỏi được nơi đây, cái nơi nhung nhúc toàn phụ nữ này không?
Đang là thứ hai và ngày làm việc sắp kết thúc. Chỉ còn lại vài bà béo quấn mình trong khăn tắm, duỗi dài trên giường trị liệu, công việc là lau mặt và mỉm cười với họ.
– Thế nào, cô sẽ gọi điện chứ? – Các đồng nghiệp hỏi Ruzena, một trong số đó là một phụ nữ phì nhiêu tuổi trạc bốn mươi, người còn lại trẻ hơn và gầy gò.
– Tại sao không nhỉ? – Ruzena đáp.
– Thế thì gọi đi! – Người phụ nữ tứ tuần nói, và dẫn cô ra sau dãy phòng thay áo, tại đó các y tá có tủ, bàn và điện thoại.
– Gọi thẳng đến nhà ông ta ấy – người gầy gò lưu ý một cách độc ác, và cả ba người phì cười.
– Em chỉ biết số nhà hát thôi – Ruzena nói khi tiếng cười đã lắng xuống.
2.
Đó là một cuộc nói chuyện khủng khiếp. Ngay khi nghe giọng Ruzena trong máy, anh đã cảm thấy lo sợ.
Phụ nữ thường xuyên làm anh sợ, tuy nhiên không cô nào chịu tin vào điều dó, nếu anh cứ khăng khăng thì họ sẽ coi đó là một sự giận hờn vớ vẩn.
– Em thế nào? – anh hỏi.
– Không khoẻ lắm – cô đáp.
– Có chuyện gì thế?
– Em phải nói chuyện với anh – cô nói, giọng thiểu não.
Từ nhiều năm nay anh luôn sợ giọng nói thiểu não.
– Sao? – anh hỏi, giọng nghẹn lại.
Cô trả lời:
– Em nhất thiết phải nói chuyện với anh.
– Có chuyện gì?
– Một chuyện quan hệ đến cả anh và em.
Anh không biết nói gì nữa. một lúc sau, anh nhắc lại:
– Có chuyện gì?
– Em bị chậm kinh sáu tuần rồi.
Anh nói, cố hết sức để tự chủ:
– Chắc không có gì đâu. Thỉnh thoảng vẫn thế đấy. Không sao đâu.
– Không, lần này thì không phải thế, chắc chắn rồi.
– Không thể thế được. Hoàn toàn không thể. Dù sao, nó cũng có thể không phải của anh.
Cô tức giận.
– Anh coi em là người thế nào?
Anh sợ làm cô phật ý, vì đột nhiên anh thấy sợ hãi tất cả.
– Không, anh không muốn làm em mếch lòng, như thế thật ngốc, tại sao anh lại muốn làm em mếch lòng cơ chứ, anh chỉ nói là có thể không phải là với anh, em không có gì phải lo cả, hoàn toàn không thể được, không thể được về mặt phụ khoa.
– Thế thì thôi – cô nói, mỗi lúc một tức giận – Xin lỗi đã quấy rầy anh.
Anh sợ cô sẽ bỏ máy.
– Không, không, không phải thế. Em gọi cho anh thế là tốt lắm! Anh sẵn lòng giúp đỡ em, chắc chắn mà. Tất cả đều có thể dàn xếp được.
– Dàn xếp…Anh muốn nói gì?
Anh bối rối. Anh không dám gọi thẳng tên nó ra.
– Ờ…phải..dàn xếp.
– Em biết anh muốn nói gì, nhưng đừng hòng! Quên điều đó đi. Ngay cả khi em phải phá hỏng cuộc đời mình, em cũng không làm thế đâu.
Một lần nữa anh cứng người lại vì sợ, nhưng lần này anh rụt rè lên tiếng phản công:
– Thế thì tại sao em lại gọi điện cho anh, nếu không muốn nói với anh? Em muốn bàn với anh hay là đã có quyết định trước rồi?
– Em muốn bàn với anh.
– Anh sẽ đến gặp em.
– Khi nào?
– Anh sẽ báo cho em.
– Được.
– Hẹn sớm gặp em nhé.
– Hẹn sớm gặp anh.
Anh dập máy và quay lại gian phòng nhỏ nơi dàn nhạc của anh đang đợi.
– Các ngài, buổi tập kết thúc – anh nói – Tôi không chịu được nữa rồi.
3.
Khi bỏ máy xuống, cô đỏ bừng mặt phấn khích. Cách Klima tiếp nhận tin mới đã xúc phạm cô. Mà cô cũng đã bị xúc phạm từ lâu nay rồi.
Họ quen biết nhau được hai tháng nay, từ tối nghệ sĩ kèn trompet cùng dàn nhạc đến biểu diễn ở thành phố nước nóng. Sau buổi trình diễn có một bữa tiệc, cô được mời đến đó. Nghệ sĩ thổi kèn đã thấy cô nổi bật giữa những người đàn bà khác và đã qua đêm với cô.
Kể từ đó anh ta mất tăm tích. Cô đã gửi cho anh hai tấm thiệp săn đón, nhưng anh ta không trả lời. một hôm đến thủ đô, cô đã gọi điện cho anh ở nhà hát, cô nghe nói anh đang tập với dàn nhạc ở đó. Người trả lời điện thoại mời cô đến và sau đó bảo anh ta sẽ đi tìm Klima cho cô. Khi quay lại, một lúc sau đó, anh ta thông báo buổi tập đã kết thúc và nghệ sĩ thổi kèn đã đi về rồi. Cô tự hỏi liệu điều đó có phải là một cách đuổi khéo cô không và cô càng cảm thấy thêm phật lòng vì cô ngờ là mình đang mang thai.
Anh ta nói rằng điều đó là không thể về mặt phụ khoa. Hay ho thật, không thể vể mặt phụ khoa! Mình tự hỏi anh ta sẽ nói gì khi đứa bé ra đời đây!
Hai đồng nghiệp nhiệt tình ủng hộ cô. Ngày cô thông báo với họ, trong căn phòng đầy khói mờ, là đêm qua cô với có những giờ phút không bút nào tả xiết với con người nổi tiếng, nghệ sĩ kèn đã nhanh chóng trở thành tài sản chung của cả ba người. Cái bóng của anh ta theo họ vào căn phòng nơi họ lần lượt thay ca cho nhau, và, khi ở đâu đó người ta nhắc đến tên anh ta, họ cười thầm như thể người ta đang nói về một người mà họ biết quá rõ. Và khi họ biết Ruzena mang thai, họ cảm thấy một khoái cảm kỳ lạ, bởi từ khi đó với