Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328602

Bình chọn: 7.5.00/10/860 lượt.

cái nồi nấu tôm hùm mà họ moi ra được từ phòng để đồ bếp núc của nhà Alter. “Em không chắc em có thể xử lý được nó đâu.”

Julian đứng dậy chìa tay ra để giúp Brooke. “Em đi xem lò sưởi đi, để anh xử lý mấy gã này cho.”

Cô chấp nhận đề nghị của anh và đi về phía phòng khách, nơi vài giờ trước đó Julian đã dạy cô cách nhóm lửa. Đó là việc mà cha cô và Randy luôn làm, và cô đã rất vui khi phát hiện ra rằng thật thích thú biết bao khi sắp xếp những khúc củi một cách khéo léo và dùng que cời đảo chúng qua lại như vậy. Cô vớ lấy một khúc củi cỡ trung từ chiếc giỏ đựng rồi nhẹ nhàng gác chéo nó lên trên cùng; cô ngồi xuống đi văng, quan sát ngọn lửa như bị thôi miên. Cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại di động của Julian văng vẳng từ phòng bên.

Anh từ bếp đi sang cùng hai ly rượu vang đỏ trên tay và ngồi xuống đi văng với cô. “Mười phút nữa thì chín. Anh thề là chúng không hề cảm thấy gì hết.”

“À há. Em chắc rằng chúng thích nữa là khác. Ai vừa gọi đấy anh?” cô hỏi.

“Gọi gì cơ? Ồ, anh không biết, chả quan trọng gì.”

“Chúc sức khỏe,” Brooke nói và cụng ly với anh.

Julian thở dài, hơi thở dài thật sâu, thật thỏa mãn như muốn nói rằng tất thảy mọi thứ trên đời đều ổn cả. “Thế này có dễ chịu không nào?” anh hỏi. Đó là cái thở dài đúng chỗ, cái tình cảm thích hợp, nhưng ở nó có cái gì đó làm Brooke sững sờ kinh ngạc. Anh quá đỗi ngọt ngào.

Mọi việc giữa hai người đã căng thẳng trông thấy trong những tuần gần đến bữa tiệc của Sony; Julian không ngừng trông đợi Brooke rũ bỏ trách nhiệm của cô tại trường Huntley, và khi cô không làm như vậy – là khi anh bay đến Hamptons không hẹn ngày về – anh có vẻ thực sự bị sốc vì việc đó. Trong mười ngày kể từ bữa tiệc đó, họ đã bàn bạc về nó với cố gắng cao nhất, nhưng Brooke không thể gạt bỏ cái cảm giác rằng Julian vẫn không hiểu được quan điểm của cô, và bất chấp nỗ lực ghê gớm của cả hai bên để cho qua chuyện này và hành động như thể mọi việc vẫn mọi việc dường như vẫn không ổn.

Cô nhấp một ngụm rượu vang và cảm thấy hơi ấm quen thuộc thường lệ khi rượu trôi xuống bụng. “Dễ chịu là nói nhẹ đi đấy. Thật đáng yêu,” cô nói với vẻ hơi trang trọng thiếu tự nhiên.

“Anh không hiểu tại sao cha mẹ anh không bao giờ đến đây vào mùa đông. Thật lộng lẫy khi tuyết xuống, họ có cái lò sưởi đẹp lạ lùng này, và chẳng có một ai ở xung quanh.”

Brooke cười nụ. “Chẳng có một ai ở xung quanh – đó chính là điều mà họ không chịu nổi. Đi ăn ở tiệm Nick & Toni mà làm gì nếu chẳng có một ai ở đó chứng kiến ta lấy được bàn đẹp nhất?”

“Ừ, vậy thì đảo Anguilla hẳn phải hoàn hảo ục đích đó. Anh chắc chắn họ đang vui vẻ chiến đấu với những đám đông đi nghỉ lễ ở đó. Thêm nữa, lúc này mọi thứ đắt gấp đôi gấp ba ngày thường, mà họ thì thích thế lắm. Làm họ cảm thấy mình đặc biệt mà. Anh cá là họ đang sướng hết ý.”

Mặc dù không ai trong hai người bọn họ muốn thừa nhận, nhưng cả hai đều rất biết ơn vì ông bà Alter sở hữu ngôi nhà ở Đông Hampton này. Họ chưa bao giờ nghỉ cuối tuần với cha mẹ Julian hay dám đến chơi trong mùa hè – thậm chí lễ cưới của họ là vào đầu tháng Ba, khi tuyết hãy còn trên mặt đất – nhưng suốt sáu tháng mỗi năm nó cho họ một nơi chốn miễn phí và sang trọng để trốn khỏi thành phố. Vài năm đầu họ thường xuyên tận dụng nó, đến đó để ngắm hoa xuân hoặc đi thăm vườn nho hay tản bộ trên bờ biển vào tháng Mười khi thời tiết bắt đầu chuyển mùa, nhưng vì lịch làm việc của cả hai đều bận rộn đến điên cuồng nên đã hơn một năm nay họ không đến nơi này. Chính Julian đã nảy ra ý tưởng đón năm mới ở đó, chỉ hai người bọn họ, và dù cô ngờ rằng đó là một đề nghị dàn hòa hơn là mong muốn thật lòng được cùng nhau chạy trốn, nhưng Brooke vẫn sẵn sàng nhận lời.

“Em đi làm món xa lát đây,” cô vừa nói vừa đứng lên. “Anh có cần gì không?”

“Anh sẽ giúp em.”

“Anh đã làm gì với ông chồng của em thế nhỉ?”

Điện thoại của anh lại reo chuông. Anh liếc nhìn rồi đút nó trở lại túi.

“Ai gọi thế?”

“Anh không biết. Số cá nhân. Anh không biết ai có thể gọi vào lúc này cả,” anh vừa nói vừa theo cô đi vào bếp, và chẳng cần được nhờ anh đã chắt nước nồi khoai luộc rồi bắt đầu nghiền khoai.

Câu chuyện trong bữa ăn tối của họ dễ chịu và thoải mái hơn, chắc hẳn là nhờ rượu vang. Dường như ngầm hiểu ý nhau thế nào đó nên họ không đả động đến công việc một tẹo nào, cả công việc của anh lẫn của cô; thay vì thế họ chuyện vãn về Nola và việc cô nàng vừa mới được đề bạt, về Randy sung sướng thế nào khi quanh quẩn với bé Ella, và việc liệu họ có thể cùng nhau lẻn đi một chuyến cuối tuần đến nơi nào đó ấm áp trước khi lịch lưu diễn của Julian nóng lên vào dịp đầu năm mới.

Những chiếc bánh sô cô la hạnh nhân mà Brooke làm để tráng miệng dẻo dính hơn cô muốn, phủ đầy kem tươi đánh bông, kem lạnh vani và sô cô la bào, trông giống như món bò hầm màu nâu nóng sốt, nhưng ăn rất ngon. Julian mặc nguyên cả bộ đồ trượt tuyết để dẫn Walter ra ngoài đi vệ sinh lần cuối trong lúc Brooke rửa dọn và pha cà phê. Họ gặp lại nhau bên lò sưởi. Điện thoại di động của anh đổ chuông, nhưng thêm một lần nữa anh tắt chuông mà không hề nhìn và


Lamborghini Huracán LP 610-4 t