Ring ring
Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326121

Bình chọn: 8.5.00/10/612 lượt.

g rực sáng nửa rưng rưng buồn

Dịu dàng soi ánh trăng non

Sương long lanh ngọc trăng buông cung ngà

3 – Bài thơ cuối cùng của chương 05 là bài thơ “Nhớ Giang Nam” (憶江南 – Ức Giang Nam) của Bạch Cư Dị.

Giang Nam hảo, phong cảnh cựu tằng am. Nhật xuất giang hoa hồng thắng hoả, xuân lai giang thuỷ lục như lam. Năng bất ức Giang Nam?

(江南好,风景旧曾谙。日出江花红胜� ��,春来江水绿如蓝。能不忆江南?)

Giang Nam đẹp, phong cảnh cũ từng ham. Trời mọc hoa sông hồng quá lửa, xuân về dòng nước biết như chàm. Ai chẳng nhớ Giang Nam?

Giang Nam ức, kỳ thứ ức ngô cung. Ngô tửu nhất bôi xuân trúc diệp, ngô khuê song vũ tuý phù dung. Tảo vãn phúc tương phùng.

(江南忆,其次忆吴宫。吴酒一杯春竹� ��,吴娃双舞醉芙蓉。早晚复相逢。)

Giang Nam nhớ, thứ nữa đến Ngô cung. Một chén rượu xuân nồng trúc diệp, đôi cô gái múa lướt phù dung. Sớm tối lại tương phùng.

Giang Nam ức, tối ức thị Hàng Châu. Sơn tự nguyệt trung tầm quế tử, quận đình chẩm thượng khán triều đầu. Hà nhật canh trọng du?

(江南忆,最忆是杭州。山寺月中寻桂� ��,郡亭枕上看潮头。何日更重游?)

Giang Nam nhớ, nhớ nhất chính Hàng Châu. Sơn tự dưới trăng tìm quế tử, quận đình dưới gối ngắm triều đầu. Nào dịp lại trùng du?

Chương 06

帝王画眉

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: 曦宁若海月-Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Dịch giả: Dương Mỹ Nhân

Biên tập: Khán Nguyệt Quang

Link: vantuongvi.

Chương 06

梨花院落溶溶月

Lê Hoa Viện Lạc Dung Dung Nguyệt

Xe ngựa từ từ đi tới, hộ vệ canh giữ hai bên cạnh xe cùng một đoàn nha hoàn bước theo phía sau. Trên đường đi, dân chúng nhìn thấy trên xe có gia huy của Tử Tiêu phủ còn tưởng là phu nhân Tử Tiêu phủ xuất môn, bọn họ không khỏi nhìn ngắm một cách hâm mộ, nào ngờ giây phút này người ngồi trong xe tim đập loạn không yên. Tranh cùng Tình Sương Tình Tuyết ngồi trong xe, ba người không hẹn mà cùng nhớ lại Liễu phủ đêm hôm đó. Cũng là tâm trạng thấp thỏm bất an như vậy, vừa nghi ngờ vừa e ngại, chỉ là đêm đó ba người đều có thể an toàn rời đi nhưng hôm nay không biết sẽ thế nào. Tình Sương Tình Tuyết đã hạ quyết tâm, vô luận thế nào cũng phải bảo hộ cô nương bình an. Về phần Tranh, nàng lại nghĩ đến tình huống xấu nhất, ít nhất cũng muốn mở một đường lui cho Tình Sương Tình Tuyết thoát thân.

Chủ tớ ba người suy nghĩ đăm chiêu, cũng không biết đã đi được bao lâu thì xe ngựa dừng lại, nha hoàn bên ngoài lên tiếng, “Thỉnh cô nương xuống xe”

Ba người xuống xe, đập vào mắt chính là một tòa tiểu sơn trang nhưng cửa lớn lại đóng chặt. Nha hoàn tiến đến gõ cửa, lúc này cửa mới chậm rãi mở ra, nha hoàn bên trong nhìn thấy Tranh liền hành lễ rồi nói, “Cô nương vạn phúc, phu nhân đợi đã lâu!”

Chính thê của Trần Quyết dĩ nhiên không phải là người xuất thân bình thường. Phụ thân Trần phu nhân là Tiết Độ Sử của Nông Thành, mẫu thân là Hứa Quốc Công phu nhân được ngự phong nhất phẩm. Tranh nhìn thiếu phụ ung dung hoa quý trước mặt, trong lòng không khỏi âm thầm khen ngợi. Chính mình tại Liễu phủ ở một thời gian cũng đã gặp qua không ít thiên kim tiểu thư cũng như quan gia phu nhân, nhưng những người trong số đó không ai có được dung mạo cùng cốt cách như vị phu nhân này, mi như liễu, mắt phượng mày ngài, trang phục cao sang tú lệ.

Hai nữ nhân vừa gặp mặt đều không hẹn mà cùng âm thầm khen ngợi đối phương. Trần phu nhân mở miệng trước, “Liễu cô nương, mời ngồi”

“Trần phu nhân, ta xin nói thẳng, phu nhân cũng đã biết chuyện “đại nhạn”, cả phu nhân và ta đều biết đó là vật trân quý, vậy nên ta muốn thỉnh phu nhân lệnh cho quản qua mang vật ấy trở về phủ”, Tranh nghĩ trước tiên nói rõ ràng lập trường của mình vẫn tốt hơn. Tranh cũng không nghĩ người ta đến nhà báo ân là vì nàng đã giải độc cho chủ nhân bọn họ, việc này nói thế nào cũng thật sự khiến nàng chán ghét, giải quyết càng sớm càng tốt.

“Đối với chuyện “đại nhạn”, quản gia đã báo cho ta biết, chẳng qua là ta có một thắc mắc muốn thỉnh giáo cô nương. Phu quân của ta là chủ nhân Giang Nam để nhất phú gia, tài sản vạn vạn, luận tướng mạo tuy không thể nói là mỹ nam tử nhưng cũng có thể gọi là anh tuấn. Chẳng lẽ cô nương một chút động tâm cũng không có?”, Trần phu nhân mỉm cười tao nhã ngồi tại vị trí chủ thượng.

“Không dối gạt phu nhân, đã từng có người điều kiện tốt hơn Trần công tử cũng hướng chủ ý này với ta”

“Tại sao cô nương lại cự tuyệt? Chẳng lẽ trong lòng cô nương có đã có người trong mộng?”, Trần phu nhân tò mò hỏi.

“Không phải nguyên nhân này, chỉ là ta chưa muốn thành thân”

“Ta vẫn còn một chuyện không rõ. Không dối gạt cô nương, năm ngoái ta cũng đã từng thỉnh một vị thần y đến phủ, hắn chuẩn đoán phu quân lúc còn trong bụng mẫu thân đã trúng độc Thốn Tương Tư, muốn chữa khỏi chỉ có một phương pháp, chính là dùng thuật châm cứu gọi là Thiên Châm Kết Lạc. Ta dùng tiền tài để cầu hắn nhưng hắn vẫn không chịu chữa bệnh cho phu quân, còn phất tay áo mà đi. Trước khi đi, hắn còn nói là bản thân không muốn có bất kì can hệ nào đến đại hộ phú gia. Chuyện là như vậy nên ta thực không rõ cô nương vì sao nguyện ý chữa trị cho phu quân?”, Trần phu nhân lẳng lặng hỏi.

“Phu nhân, thuở nhỏ ta mồ côi không cha không mẹ, là một vị trưởng bối đã nuôi ta khôn lớn, công ơn dưỡng dục kia không thể khô