Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 326090
Bình chọn: 9.00/10/609 lượt.
ể kéo dài hơi tàn đến hiện tại, quả thật thiên gia đã ưu ái ta lắm rồi! Sống chết tùy mệnh, phú quý tại thiên, nếu quả thật có giải dược, ta sẽ cố gắng sống sót bằng bất cứ giá nào. Còn nếu vô phương cứu chữa, ta cũng không cưỡng cầu. Ta sinh trong phú quý, ba mươi năm sống sung túc, kẻ hầu người hạ, so với thiên hạ ta đã là người rất may mắn”
Tranh cười nói, “Công tử thật sảng khoái! Thốn Tương Tư vốn không có giải dược nhưng lại có một phương pháp cứu chữa, chính là dùng ngân châm để châm cứu, dẫn độc từ huyệt vị xuất ra ngoài. Chỉ là phương pháp này đối với thân thể sẽ gây tổn thương rất lớn, công tử lại trúng độc nhiều năm nên hiện tại muốn áp dụng biện pháp này cũng không tốt lắm. Ta sẽ kê một phương thuốc, sau khi công tử trở về phủ liền theo phương thuốc này điều dưỡng thân thể. Với tài lực của quý phủ, ta nghĩ phải nửa tháng sau mới có thể tiến hành châm cứu. Trước mắt công tử phải đem thân thể bồi dưỡng thật tốt, mời nửa tháng sau lại đến”
Người nọ tuy trong lòng vô cùng mừng rỡ nhưng hắn dù sao cũng là người có tâm tính trầm ổn nên chỉ mở miệng nói lời cảm tạ. Tranh cũng không để ý, nàng kê một phương thuốc rồi dặn dò hắn cách một ngày lại đến đây châm cứu. Cuối cùng, nàng phân phó hạ nhân đến đỡ hắn lên xe.
Nhìn xe ngựa của người nọ dần dần đi xa, Tình Sương Tình Tuyết mới tiến đến nhìn Tranh một cách hoang mang. Tranh biết các nàng đang suy nghĩ điều gì, nàng nói, “Ta biết lần này sẽ can hệ đến đại phú gia, ta cũng biết trong đó có nguy hiểm, nhưng vô luận thế nào, người này…ta muốn cứu”
“Cô nương một khi đã biết sẽ có nguy hiểm, vì sao vẫn còn muốn cứu?”, tính tình của Tình Tuyết so với Tình Sương có phần hấp tấp, vừa nghe Tranh nói xong liền lập tức hỏi.
“Gương mặt của người nọ rất giống với người đã nuôi ta từ nhỏ”, Tranh xoay người sang chỗ khác, khóe mắt rưng rưng, “Thú vật còn biết báo ân, huống chi con người? Ta đã không thể báo ân với người đó, bây giờ nhìn thấy người này…cũng tốt. Chỉ là công ơn dưỡng dục kia…cả đời này ta cũng không báo đáp được!”
***
Người nọ về sau cứ cách một ngày lại đến Thất Xảo Đường châm cứu một lần, Tranh cùng hắn dần dần trở nên quen thuộc. Nguyên lai người này đứng đầu Tử Tiêu phủ ở Giang Nam gọi là Trần Quyết. Trần gia cha truyền con nối, việc kinh doanh càng ngày càng tốt. Trần Quyết tuy thân thể yếu nhược nhưng hắn thông minh quả quyết, Tử Tiêu phủ do hắn quản lý rất phát đạt, chuyện này vốn dĩ cũng không dễ dàng gì. Quen biết với hắn một thời gian, trong lòng Tranh âm thầm so sánh hắn với Bạch tiên sinh. Luận tài học, tuy hắn kiến thức uyên bác, lịch lãm kinh thư nhưng dù sao cũng không bằng Bạch tiên sinh “tài hoa hoành dật”. Luận tính tình, Bạch tiên sinh ôn hòa từ ái hơn hắn vài phần. Nhưng cả hai người đều giống nhau ở cử chỉ khoáng đạt, mỗi khi Tranh nói chuyện cùng hắn, nàng đều không tự chủ tìm kiếm bóng dáng của Bạch tiên sinh thông qua ánh mắt của hắn.
Trần Quyết cũng là một người cực kỳ thông minh tinh tế, hắn dần dần phát giác những khi Tranh nhìn hắn nhưng tâm trí nàng không đặt nơi hắn. Tuy nhiên, hắn cũng không hỏi nhiều, ai cũng có bí mật trong lòng, làm sao có thể hỏi hết được? Hai người đều là người thông minh bác học, ngoài những lúc trị bệnh thì bọn họ cũng thảo luận đôi chút về cầm kì thư họa, dược lí tạp học, cả hai đều nhận ra đối phương không phải là nhân vật tầm thường, sự tôn trọng lẫn nhau cũng theo đó mà gia tăng.
Vào một buổi tối, Tranh cùng Tình Sương Tình Tuyết vừa thay đổi xiêm y để lên giường nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa vội vàng từ bên ngoài. Thanh âm rất lớn, giữa đêm tối yên tĩnh lại càng vang dội hơn nữa. Trấn tĩnh lại, nàng nghe thấy bên ngoài có người quát to, đúng là thanh âm của quản gia Tử Tiêu phủ, “Đại phu! Đại phu! Chủ nhân nhà chúng ta phát bệnh! Bây giờ đang ở ngoài cửa, thỉnh đại phu mau chóng mở cửa!”
Ba người bị sự tình ngoài ý muốn này dọa hoảng hồn, bọn họ không biết phải làm thế nào, chỉ có thể đứng ngẩn người. Tiếng quát tháo bên ngoài càng lúc càng lớn, càng lúc càng vội vàng, ba người vẫn đứng như vậy, làm sao có thể đi ra mở cửa được? Tình huống này…nếu thay nam trang thì người bệnh sợ là không ổn!
Tranh cắn răng hướng ra ngoài cửa gọi to, “Quản gia, lệnh cho toàn bộ hạ nhân lui ra ngoài, chỉ để lại một người giúp đỡ chủ tử của ngươi!”
Bên ngoài ồn ào một hồi, đám hạ nhân của Tử Tiêu phủ tự động lui ra ngoài. Tranh nhìn Tình Sương Tình Tuyết nói, “Mở cửa”. Hai người không nói gì, lúc này không thể không mở cửa.
Quản gia ôm Trần Quyết tiến vào, vừa ngẩng đầu lại phát hiện trong phòng chỉ có ba vị cô nương đang đứng, hắn không khỏi chấn động. Nhưng dù sao hắn cũng xuất thân từ Tử Tiêu phủ hiển hách nên có thể lập tức trấn định lại, Tranh phân phó hắn đưa Trần Quyết đang hôn mê nằm xuống giường.
Trần Quyết vừa mở mắt liền nhìn thấy Tranh mặc nữ trang, hắn kinh ngạc lắp bắp, “Ngươi…”
“Im lặng! Tình huống của ngươi không thể để chậm trễ. Tình Sương Tình Tuyết, chuẩn bị ngân châm!”
Tranh cầm cổ tay hắn xem mạch, sắc mặt của hắn đã biến đổi, mạch đập rất mạnh. Đáng chết! Qu