XtGem Forum catalog
Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326112

Bình chọn: 9.5.00/10/611 lượt.

ớc thúy điểu mang theo thư của Tĩnh Mẫn đến đây, nói là từ sau khi nàng rời đi, sự tình trong kinh thành hết thảy đều như bình thường, bảo nàng không cần lo lắng. Tranh cùng Trưởng công chúa trải qua việc này liền trở nên tâm đầu ý hợp, cả hai đều không phải là người coi trọng lễ tiết nên quyết định dùng danh tính để xưng hô. Khuê danh của Trưởng công chúa là “Tĩnh Mẫn”, “Tĩnh” là họ, “Mẫn” là khen ngợi nàng thông minh nhanh nhẹn. Lần này thúy điểu mang đến tin tức từ Liễu phủ, nói là thánh y của Thất Tuyệt Cốc đã đến kinh thành, hiện đang trú tại Liễu phủ và sẽ ở lại đó thêm vài tháng nữa. Tranh cũng đã khá lâu chưa gặp thánh y, mặc dù rất tưởng niệm nhưng không thể trở về gặp.

Hai người đang xem thư thì Tình Tuyết bỗng vội vàng đi tới, “Cô nương, xảy ra chuyện rồi, Tử Tiêu phủ mang lễ vật đến!”

“Có gì không tốt? Chúng ta du lịch thiên hạ phải cần có ngân lượng a, mang đến càng nhiều thì càng tốt chứ sao?”, Tranh mỉm cười.

“Cô nương, trong số lễ vật mang đến có một đôi nhạn thật lớn”, lời này vừa nói ra, Tranh cùng Tình Sương đều thay đổi nét mặt, muốn cười không thể cười được nữa.

Theo lễ tiết của quốc gia này, “đại nhạn” là thứ không thể tùy tiện mang tặng lễ, chỉ khi hai gia đình đính ước hôn lễ thì nhà trai mới đưa đến nhà gái làm tín vật cầu hôn. Theo Tranh được biết thì Trần Quyết đã có một thê hai thiếp, Tử Tiêu phủ đưa tới “đại nhạn” là có ý gì? Nếu Tranh nhận lễ vật, đó chẳng phải là nàng đã đồng ý rồi sao? Không được, “đại nhạn” dĩ nhiên phải trả lại cho quản gia mang trở về.

Tranh càng nghĩ càng cảm thấy bất an, nàng trằn trọc đến nửa đêm vẫn không ngủ được. Tình Sương Tình Tuyết đang chuẩn bị thu dọn hành lý để đề phòng có biến thì sẽ lập tức rời đi.

Có người gõ cửa! Tranh sợ đến nhảy dựng lên. Tình Sương ấn nàng ngồi xuống, sau khi bê đến một tách trà cho nàng liền đi ra ngoài mở cửa, người đứng bên ngoài là hai nha hoàn lúc trước đã đến nơi này chăm sóc Trần Quyết tại thời điểm hắn vẫn còn hôn mê.

“Cô nương vạn phúc”, hai nha hoàn khom người hành lễ, “Phu nhân thỉnh cô nương qua phủ nói chuyện”

“Là Trần phu nhân sao?”, Tranh miễn cưỡng cười nói, “Xin thứ lỗi, thân thể ta cảm thấy không thoải mái, không thể đến gặp người, ngày khác ta sẽ đến tạ tội sau”

“Phu nhân lệnh nô tì truyền lời đến cô nương, phu nhân nói là chỉ cần cô nương còn ở lại Giang Nam một ngày thì muốn trốn cũng trốn không thoát lòng bàn tay của phu nhân. Cô nương là người thông minh, thỉnh cô nương qua phủ nói chuyện”, hai nha hoàn không những không lùi mà còn tiến tới.

Tranh vừa nghe nói thế liền biết việc hôm nay không thể trì hoãn, nàng đành mỉm cười lên tiếng, “Vậy làm phiền hai vị tỷ tỷ chờ một lát, ta vào phòng thay đổi xiêm y liền đi theo hai người. Dù sao người được Trần phu nhân mời đến là “cô nương”, hiện tại ta đang cải trang nam tử cũng không phù hợp lắm”. Nói xong, Tranh cùng Tình Sương Tình Tuyết trở về phòng.

Trong nội thất, ba người không nói một lời mà lặng lẽ thay đổi xiêm y. Tình Sương Tình Tuyết thuở nhỏ tập võ nên mắt tinh tai thính, vừa rồi bọn họ đã nghe được rất nhiều tiếng bước chân bên ngoài Thất Xảo Đường, xem ra hôm nay không thể không đi. Cho dù bọn họ muốn bỏ trốn, theo như nha hoàn kia nói, chỉ cần bọn họ còn ở tại Giang Nam thì chắc chắn sẽ trốn không thoát người của Tử Tiêu phủ. Hôm nay, Tranh chỉ có thể đến gặp Trần phu nhân, mọi việc…tùy cơ ứng biến.

Tranh để tâm trí dần dần ổn định, mới vừa rồi trong lòng đại loạn, hiện tại nàng đã trấn tĩnh lại, phỏng chừng sự tình hôm nay có lẽ cũng không đến nỗi nào. Lúc trước khi còn ở kinh thành thì ngay cả “người kia” cũng đã từng đối mặt qua, hôm nay hy vọng “người này” không giở trò gì. Tóm lại, mục đích của hai người căn bản cũng giống nhau, Trần phu nhân dĩ nhiên không muốn để trượng phu nạp thiếp, nàng cũng không muốn gả cho Trần Quyết, đến lúc đó nàng chỉ cần mang ý nguyện của chính mình nói rõ, để xem Trần phu nhân còn có thể nói gì!

==================================

==================================

À, truyện có vài chi tiết khá thú vị nên trong lúc tìm hiểu KNQ nhân tiện trình bày luôn để các bạn đỡ tốn công.

1 – Đây là chim Thúy Điểu, hay còn gọi là chim bói cá. Thất Tuyệt Cốc dùng loại chim này để đưa thư (Nhìn nó bé tí thế kia chẳng biết có thể mang được bao nhiêu kg? So ra dùng cú như Harry Potter vẫn hơn!)

2 – Bài thơ Tranh đọc khi đứng cùng Tình Sương Tình Tuyết bên cạnh cửa sổ ngắm chiều tà trên sông là bài Mộ Giang Ngâm của Bạch Cư Dị. Mình đã đưa bản gốc và bản Hán Việt trên kia nên ở đây chỉ đề cập đến phần dịch nghĩa và dịch thơ.

Mộ Giang Ngâm

Dịch Nghĩa

Một dải nắng chiều bao phủ mặt nước

Nửa sông vẫn xanh biêng biếc, nửa sông đổi màu đỏ

Đáng yêu thay đêm mùng ba đầu tháng chín

Những giọt sương tựa như hạt ngọc, ánh trăng tựa như cánh cung.

Khúc ngâm trên sông chiều

(Bản dịch thơ của TDPT)

Nắng tàn một dải trên sông

Nửa hồng nửa biếc linh lung chan hòa

Yêu sao tháng chín mùng ba

Sương như hạt ngọc trăng là cánh cung

Chiều trên sông

(Bản dịch thơ của Quỳnh Chi)

Chiều tàn vệt nắng trên sông

Nửa giòn