Đế Vương Họa Mi
Tác giả: Hi Trữ Nhược Hải Nguyệt
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 325925
Bình chọn: 7.5.00/10/592 lượt.
iên tư vị, (蒋竹山听雨,自伤身世;今我听雨,� ��有一番滋味。). Tranh Nhi, ngày đó nàng ngắm mưa đã có cảm giác gì?”, Thánh Cảnh Đế mỉm cười nhẹ hỏi. Sắc mặt Tranh đỏ ửng, nàng đoạt lấy mảnh giấy lụa rồi dậm chân hờn dỗi, “Ngươi…ngươi không được nói bậy! Không nói một lời đã lấy mất đồ của ta, lại còn trêu đùa ta sao? Trên đây đã ghi rõ ràng rành mạch, cớ sao ngươi lại hỏi tới hỏi lui!”. Vừa nói dứt lời, điệu bộ của nàng tựa như muốn xé rách mảnh giấy lụa. Thánh Cảnh Đế vội đưa tay đoạt lại rồi cẩn thận cất vào trong hộp gấm, hắn mỉm cười, “Nhân sinh tự thị hữu tình si, thử hận bất quan phong dữ nguyệt, (人生自是有情痴,此恨不关风与月-Nhân sinh tự có tình si, hận này không liên quan cùng phong nguyệt), thơ hay như vậy, để nàng hủy đi thật đáng tiếc a!”. Tranh càng nghe càng tức, cuối cùng nàng quyết định…bỏ mặc hắn tự biên tự diễn.
Thánh Cảnh Đế thỏa mãn ôm Tranh vào lòng, hắn bắt lấy ngự bút đặt vào tay nàng, bàn tay to lớn vững chắc nâng niu ôm ấp năm ngọn búp măng, trên nền lụa trắng tinh dần hiện rõ ba chữ “Tần Tĩnh Tỉ”, ba chữ tựa rồng bay phượng múa kết hợp với nhau, Tranh say sưa nhìn, lệ khẽ dâng lên khóe mắt, nàng mỉm cười quay đầu nhìn lại, ôn nhu gọi “Tĩnh Tỉ”, Thánh Cảnh Đế thấp giọng đáp ứng, hai người nhìn nhau mỉm cười.
***
Tam nguyệt tam nhật thiên khí tân, Trường An thuỷ biên đa lệ nhân.
(三月三日天气新,长安水边多丽人- Mồng ba tháng ba khí trời tươi sáng, bên bờ sông Trường An lắm người đẹp)
Thời tiết tháng ba đặc biệt tươi mát, gió xuân nhè nhẹ tựa như giọt cam lộ rót xuống nhân gian, cây cỏ xanh non, so với đầu xuân lại càng đáng yêu cực kỳ. Tranh không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả trọn vẹn cái đẹp, cái thanh xuân nơi này. Năm trước, cũng thời điểm này nàng đã tiến cung, ngày đó trong lòng nàng có thê lương, có khổ sở nhưng không có cam tâm. Hôm nay nàng lại vui vẻ hân hoan, cùng không gian, cùng bối cảnh, duy chỉ có tâm tình bất đồng! Có lẽ bởi khúc mắc đã được gỡ bỏ nên tâm tình cũng thoải mái hơn, mắt nhìn cảnh vật cũng đổi khác. Thấm thoát nàng vào cung đã tròn một năm, trừ dịp dâng hương tại Từ Ân Tự và đêm hội hoa đăng tết nguyên tiêu thì nàng chưa từng bước chân ra khỏi hoàng cung. Nàng vốn không phải là khuê trung nữ tử cả ngày chỉ biết an phận thủ thường, đối với nàng mà nói, một năm nay là…đủ lắm rồi! Một năm trời quanh quẩn trong cung cùng nỗi niềm oán thán thật bất đắc dĩ a! Hôm nay khúc mắc đã được khai thông, bản tính vui vẻ sôi động trong nàng lại trở về, nhìn thấy cảnh xuân trước mắt, nàng có thể nhẫn nại sao? Vậy nên mới có thanh âm nũng nịu của Quý phi nương nương van cầu Thánh Cảnh Đế cho phép nàng xuất cung ngắm cảnh.
Tranh Nhi! Nàng là…khắc tinh của hắn…là thiên ý muốn hắn “trả giá chân tình” đây mà! Chỉ là…sự kiện tại Từ Ân Tự, lại thêm sự kiện tại đêm nguyên tiêu, nghĩ đến giờ hắn vẫn còn sợ hãi. Tranh lại có thể không lý giải được nỗi e ngại của hắn sao? Nàng không buồn, không giận, khóe miệng mỉm cười khúc khích cam đoan: nếu vẫn còn lo lắng, vậy…thêm một người nữa cũng không sao! Thánh Cảnh Đế nhìn nàng dỗi hờn cam đoan liền không khỏi vừa buồn cười vừa giận, hắn xiết mạnh nàng vào lòng, hung hăng âu yếm một phen, đợi đến khi nàng hô hấp dồn dập, vạt áo hỗn độn mới chịu buông tha. Nếu không phải lúc ấy các đại thần đang đợi triệu kiến tại Càn Thanh Cung thì hắn dễ dàng buông tha nàng vậy sao?
Mồng ba tháng ba, bầu trời sau cơn mưa phùn rực rỡ thanh tân, phong cảnh chìm trong nắng xuân dạt dào, Hoàng Đế cùng quý phi an vị trên ngự giá rời khỏi Thịnh Dương Môn tiến thẳng vào trong kinh thành.
Xuân Giang nhiều nhánh sông nhỏ chia nhiều hướng, nhánh lớn nhất nối liền thượng kinh, Dịch Đình trong hoàng cung bắt
***
Tiết tháng tư, chốn hoàng cung nở rộ một loại hoa được xưng tụng là vương giả của các loại hoa: Mẫu Đơn.
Lạc tẫn tàn hồng thuỷ thổ phương,
Giai danh hoán tác bách hoa vương.
Cạnh khoa thiên hạ vô song diễm,
Độc lập nhân gian đệ nhất hương
(落尽残红始吐芳,佳名唤作百花王。� ��夸天下无双艳,独立人间第一香。)
Biết bao văn nhân thi sĩ đã ca tụng loài hoa xinh đẹp này, nào là “vân tưởng xiêm y hoa tưởng dung” (xiêm áo như mây mỹ nhân như hoa), Mẫu Đơn không hổ là “vương giả của các loài hoa”, chỉ nói đến khí chất thanh cao ngạo nghễ của nó cũng đủ khiến lòng người kính nể. Mọi người thường nói “hàn mai di thế độc lập, quân tử phong nhã” lại không biết rằng Mẫu Đơn vừa cao nhã lại toát lên sức sống mạnh mẽ không loài hoa nào sánh bằng. Phú quý hoa…Phú quý hoa…quả nhiên là loài hoa cao quý, bản thân mẫu đơn đã toát lên vẻ phú quý cùng cao quý tại chốn nhân gian.
Ngự hoa viên tràn ngập Mẫu Đơn nở rộ, hồng, tím, trắng, vàng,…Yên Nhung Tử, Nhất Phẩm Cung Trang, Cửu Ngạc Hồng, Côn Sơn Dạ Quang, Ngọc Lâu Điểm Thúy, Yên Long Tử Châu,…từng đóa từng đóa diễm lệ vô cùng! Năm trước, vì trong lòng có phiền muộn nên Tranh thực không có nhã hứng ngắm hoa, năm nay Mẫu Đơn lại nở, nàng nhất định không bỏ qua cơ hội ngắm hoa, Tranh âm thầm dẫn theo nhóm nữ quan đến ngự hoa viên ngắm Mẫu Đơn. Trước mắt…xung quanh…trăm hoa đua nở…nàng ngỡ mình đang lạc vào cõi tiên, khi các nữ quan thúc giục nàng đã đến giờ dùng cơm trưa thì Tranh vẫn cò
