Đánh cược trái tim

Đánh cược trái tim

Tác giả: SakuraMooru

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217433

Bình chọn: 9.5.00/10/1743 lượt.

n lỗi khi làm sai,lại còn chịu trách nhiệm đàng hoàng.Chỉ mỗi tội…” nói tới đây thì nụ cười trên mặt Nhi tắt ngúm.Tay đưa lên miệng chúm chím “Từ giờ tới hết tuần đói rồi!!”Nghĩ lại tờ polime yêu thương vừa được phân phát lúc tối chỉ sau có vài tiếng đã đi về nơi xa lắm mà trái tim thiếu nữ cứ rung lên từng nhịp bồi hồi.Nước mắt nước mũi cứ theo thế mà nhỏ tong tỏng.“Khiếp trông mày ghê quá!Nín ngay!” Ngọc quay lại nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng người giật mình thon thót.“Ngọc ơi,tao biết sống sót thế nào tới hết tuần sau đây?Chả nhẽ uống nước lọc cho qua bữa?”“Sao nãy rút tiền ra ko suy nghĩ cơ mà!!”“Để páo thù phải hy sinh vì nghĩa lớn.Nhưng hình như hy sinh quá lớn mất rồi!!” Nhi gào lên nức nở.“Nãy nghĩa khí lắm mà.Còn nói thêm “Ko cần thối” ” Ngọc châm biếm.“Tao có nói vậy hả?” Nhi mơ hồ.Ngọc gật gật đầu.“Vậy giờ quay lại bảo thối lại tiền được ko?” Nhi hỏi.Bốp..“Ái.Mày đang lái xe cơ mà!” Nhi hét lên.“Thiệt muốn chết với mày.” Ngọc nói nhìn con bạn.Nhưng trong lòng lại có chút vui vui.Rõ ràng biết nó vì mình làm nhiều chuyện như vậy,ko khỏi thấy tràn trề niềm vui.Ôi tình bạn vĩ đại.Đang ấp ủ mộng đẹp thiếu nữ thì bỗng.Đùng .. Đùng..“Sấm chớp ở đâu mà to thế?”Nhi nhìn ngút tầm mắt hồ Tây thấy ánh chớp xanh lóe lên từng chập. “Về nhà thôi!” Ngọc nói,vít côn phóng thiệt nhanh chỉ sợ gặp mưa.Nhi thì vẫn đang bâng kua nghĩ xem mai đi học gặm cái gì để chia sẻ niềm đau với cái bụng rỗng,rồi mai lại là thứ 7 thế này thì đến cốc bát bảo cũng chả có mà uống.Ôi!Chả nhẽ phải ở nhà!Tên khốn Tuấn Tú,đúng là khắc tinh với ta,từ lúc đạp cửa vào gặp hắn xui xẻo cứ ùn ùn ko gọi mà kéo vào.Thiệt đúng là tên xui xẻo. ĐÁNH CƯỢC TRÁI TIM – DÀN HÒAChương 2: Màn mở đầu – Tuyệt chiêu tán tỉnhHôm nay là cuối tuần,mới là ngày thứ 2 kể từ khi mãn hạn đình chỉ.Nhi chạy hồng hộc tới cổng trường nhưng cái cổng xanh im lìm vẫn lạnh lùng như mọi khi.Thôi đành vậy.Nhi quyết định vòng ra sân sau,chuyện là thế này,trường dạo này đang tu bổ lại,phía khoảng sân sau tường siêu vẹo lẻng xẻng nhưng vì đang bận thi công lại khu nhà học nghề và phần khu nhà trước,nên cái tướng siêu vẹo ở sân sau vẫn cứ để siêu vẹo như thế.Đấy cũng là tấm vé an toàn để lẩn vào trường mà ko ai biết của các cô cậu thích cảm giác mạnh.Và đây là 1 ví dụ điển hình đang len lén trèo vào trường.Bịch..“Khụ khụ..” tiếng ho của con trai ở bên kia tường.Nhi đang trèo lên nghe thấy tiếng ho,nhưng an tâm vì chắc chắn ko phải tiếng ho của quốc bảo dân tộc,nên tiếp tục mạnh chân,nhanh mắt mà leo lên bờ tường.Từ từ nhích chân vắt qua bờ tường,ngồi trên bờ tường cô nhìn xuống dưới,phát hiện 1 tên con trai đang ở dưới,ho sặc sựa,hình như hắn ra đây trốn học đang đi thì bị cặp của cô ném trúng,làm bụi của cái sân đất cũng bay lên mù mịt.Vừa bị đau lại bị bụi vào,hắn chỉ còn ho sặc sụa thảm khốc.Nhi đột nhiên thấy hơi có lỗi.Vừa đưa nốt chân kia trèo sang bên tường vừa tụt xuống.“Xin lỗi ném trúng cậu rồi à!” chân vừa chạm đất với tư thế như chưởng hồng kong,cô ngước lên nhìn cậu ta với đôi mắt sáng lấp lánh dàn hòa.Ai dè,phút chốc cô thấy thật hối hận vì lời vừa nói.Tên oan gia.Tú ngớ người nhìn cô,ko ngờ trốn tới sân sau cho vắng để hút thuốc cũng gặp con bé này.Đúng thật là oan nghiệp.Nhưng lại nghĩ tới chuyện cá cược hôm qua,phút chốc tự mình lại cố nở nụ cười mê hoặc.“Tôi ko sao!”“Dĩ nhiên.Chỉ là cái cặp thôi mà,làm sao sao được.” cô nói mặt chẳng thèm nhìn hắn,nhặt cặp sách của mình lên,hướng về hắn mà phủi bụi.Rồi vác cặp lên vai,cố chạy nhanh về lớp ko thèm ngoảnh lại.“Cái thái độ gì đây?” Tú nghiến răng kèn kẹt,nhưng lại tự vấn,ko được phép để mình thua.Cưa đổ cô ta,rồi đá cô ta là cách trả thù tốt nhất.Nhịn..Nhịn.. Nhịn..“Phù..” thở ra nhẹ nhàng,ngồi phịch xuống ghế ngoài cùng cạnh cửa sổ ở bàn hai.Nhi đặt tay lên ngực cố tìm lại hơi thở.Vừa ngồi xuống thì cô giáo đã đứng ngoài cửa nhìn lắc đầu.“Các bạn đứng!!”“Nghiêm!!”Tùng Tùng tùng..“AAAAAAAAAAAAA…Đói!!” Nhi duỗi dài hai tay trên bàn như con mèo giơ móng vuốt chán nản ngáp 1 cái uể oải.3 tiết đầu thiệt đúng là đau đầu.Toán với lý.Tại sao mấy cái môn đó cứ nhằm ngày cuối tuần mà xếp hàng thế nhỉ.Sắp tới lại còn tiết 5 sinh hoạt.Ôi chỉ mới nghĩ tới sinh hoạt thâm tình với cô Dung mama là lại run lên bần bật.Nhi khẽ lắc lắc đầu.Thế nào hôm nay cũng lại 1 màn thị chúng và cô là nạn nhân bị treo ngược vì hành vi đạp cửa oai hùng đầu tuần.Thật thê thảm,nhưng đấy cũng là chuyện của 2 tiết nữa,giờ việc khiến cô rầu nhất là,ông nội đang gào thét đòi tiếp tế.Dùng tay đập đập vô cái bụng đang ọt ọt biểu tình của mình,Nhi nhăn mặt “Đưa hết tiền cho người ta đi giặt áo rồi còn đâu mà ông cứ ngồi đòi hỏi thế hả?” rồi lại tự trách mình,sao lúc đó lại oai hùng tới thế.Nghĩ tới đây đột nhiên trong đầu lại nhớ tới hai câu thơ của thi hào Xuân Diệu “Thà 1 phút huy hoàng rồi chợt tắt/Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.” Nhưng 1 phút huy hoàng đổi bằng 1 giá quá quá quá lớn rồi.Nhi gập người xuống mặt bàn,mắt ko khỏi rưng rưng.“Biết thế này thà buồn le lói suốt trăm năm còn hơn!”“Sợ mày luôn,thôi xuống căng tin tao mua bánh mì cho.” Ngọ


Teya Salat