mở cửa,mặt mày vênh ngược lên trời thỏa mãn.Cô ta hý hửng chạy tới ôm tay cậu con trai kia cả 2 khuất bóng vào trong cánh cửa gỗ xanh của quán.“Trời ơi,người đẹp..xe còn đẹp hơn!!” Ngọc suýt xoa.Nhi đôi mắt trái giật giật,răng nghiến kèn kẹt nhìn hắn.Ông trời,ông làm cái trò gì vậy?Đây là truyện tranh thiếu nữ chắc,cũng chẳng phải phim thần tượng,sao có thằng học sinh cấp 3 mua nổi Audi để đi chứ??Có cần thiết phải bất công như vậy ko??“Hấn..làm sao hắn đủ tuổi có ô tô??” Nhi gào lên.“Có tiền là có tất cả!” Ngọc thản nhiên thốt ra 1 câu làm cho Nhi giống như vừa bị cả quả chùy thụi vào mặt.Thật bất công.Cái thằng khốn đáng ghét đó thì có Audi mà đi,trong khi cô thì có xin đổi điện thoại cũng là đợi hít mùa xuyên thế kỷ.Càng nghĩ càng uất hận ông trời.Nhưng rồi môi cô nhếch lên khoái trá.Như vậy cũng ko phải ko tốt.Xem ra là ông trời giúp ta.Hahahaha!!“Đi theo tao!” Nhi nói kéo tay Ngọc về phía bãi trông ô tô gần công an phường.“Mày làm gì vậy?” Ngọc hỏi nhìn nó 1 cách nghi ngại,mỗi khi nó có cái gương mặt xảo trá này là y như rằng,ắt có sự.“Theo tao!” Nhi tiếp tục cười gian xảo,kéo cô bạn đi.Bãi để xe cũng khá là vắng,chỉ có 2 người đang ngồi oánh cờ đàm đạo ở ngoài cửa,cũng phải,bãi toàn là ô tô,họ có lơ đễnh chút,thì cũng chả ai đi vào nhét ô tô vào túi ăn cắp rồi đi ra được.Thế nào cũng phải qua mặt họ.Mà cả cái khối tiền to nặng đến cả tấn đó đến trước mặt,chỉ có hội nhìn mặt trời mà ko thấy lóa mới ko phát hiện ra thôi.Thấy 2 cô gái hiền lành dễ thương vào bãi xe,họ chỉ nghĩ là cô bỏ quên đồ trong xe,cũng thường có mấy cô lén vào xe trang điểm lại rồi mới đi.Ôi con gái mà,việc gì phải lo hão.“Mày tính làm gì?” Ngọc lo lắng nhìn con bạn đang lao tới chiếc Audi bóng loáng cười gian xảo.“Mày cứ để yên,canh chừng cho tao!!” Nhi vừa cười,vừa lôi trong túi ra con dao dọc giấy.“Mày..Mày ko định…” Ngọc nhìn con bạn tà ác ko tin được.Nó đúng là quá sức ác liệt.“Bảo canh chừng rồi mà.” Nhi nhăn mày nhìn con bạn thân cảnh cáo.Sau 1 hồi lục đục xử lý nhanh gọn cả 3 chiếc lốp của chàng audi đẹp mã,Nhi mới mỉm cười “Vì lòng nhân nghĩa,vì 1 xã hội tiên tiến lành mạnh,chừa lại 1 lốp nguyên vẹn cho hắn!” phủi phủi tay,cô khoác tay Ngọc ra ngoài bình thản.Đi qua chỗ 2 ông lão đánh cờ còn cười giơ tay chào 2 bác.Hai ông cũng thuận tiện chào lại cô bé tươi tắn vui vẻ,cảm giác như tuổi xuân đang trở về.Nơi quầy bar sáng đèn nhiều màu sắc nổi bật trong bóng tối,sàn nhảy chợp chờn những ánh đèn laze xanh quét qua quét lại,DJ thì cũng đang vặn vẹo theo điệu nhạc ồn ào,hầu hết các bàn trong pub đều đã kín người,những cô gái mặc đồ đẹp thi thoảng lại nhúc nhích cơ thể theo điệu nhạc.Cô gái xinh xắn ngồi trên quầy bar cũng ko ngoại lệ,mặc cho người ngồi cạnh cô chỉ chăm chăm cầm cốc rượu uống rồi quay sang nhìn mấy chiến hữu nói chuyện.“Em nào vậy?” Duy,bạn thân chí cốt của hắn mỉm cười huých nhẹ,chỉ chỉ em gái đang đi đưa trên ghế cạnh hắn.“Ko biết!” hắn cười nửa miệng đáp gọn lỏn.“Thằng này..” Duy cười bá cổ thằng bạn.“Cá đến miệng chẳng nhẽ ko đớp!” hắn cười.Bỗng nhiên…Ào…“Á….” Hắn la lên oai oái,cảm giác từ vai áo ướt nhoẹt,lành lạnh,nước đang rỏ tong tỏng xuống sàn.Quay người lại giận dữ đôi mắt hắn mở to ra,rồi bỗng thu ánh nhìn lại nở 1 nụ cười khinh khỉnh “Trần Hiểu Nhi”Duy cùng với Mạnh,Hiếu,Vũ đều quay lại,nhìn cô gái người nhỏ bé,khuôn mặt cương nghị đôi mắt sáng long lanh đang ở trước mặt mình.Duy khẽ liếc Tú,rồi lại đổi hướng nhìn cô gái.“Ôi xin lỗi,tôi ko nhìn thấy!” Nghi vờ giơ tay lên che miệng tru môi lên nói vô cùng thái quá đáng yêu, rồi quay người bỏ đi.“Cô đứng lại!” Tú quát lớn.Ngọc ở cạnh túm nhẹ tay Nhi lo lắng.Nhìn Tú gương mặt điển trai,mái tóc mềm mại,đôi chân mày đậm đen nháy,đôi mắt sâu thẳm xoáy cái nhìn tức tối,giọng nói lớn đến độ phút chốc tai Ngọc như hoàn toàn ko còn nghe thấy tiếng ồn ào nào của nhạc nữa.Nhi dừng bước,từ từ quay người lại.Miệng nở 1 nụ cười mặt nhìn thẳng vào Tú khiêu khích.“Chuyện gì?”“Cô cố tình phải ko?” Tú hỏi.Nhi chống cằm vẻ hơi suy tư,cô nhếch môi suy nghĩ,thật sự lúc này trông dáng bộ của cô rõ ràng đang làm trò, “Biết làm sao nhỉ,nhưng đúng là tôi cố tình đấy!” nói rồi cô nở 1 nụ cười dễ chịu.Sau mấy cái lốp xe thì như thế này cũng giúp cô hạ được mấy phần hỏa mà hắn gây ra.Đôi mắt đen lấp lánh ánh sáng tự tin nhìn hắn ko chớp mắt.“Cô..” Tú gần như phát khùng,cái con nhỏ này thật là ko biết trời cao đất dày,hôm đầu tiên thì đạp vỡ cửa lớp anh,hôm nay thì ở giữa pub mời anh uống bia miễn phí,thế là đi tong cái áo mới rồi.Rõ ràng cô ta có thù với anh từ kiếp trước,rõ ràng luôn muốn làm khó anh.“Ko phải chỉ vì có mỗi cái áo mà lại khiến anh phải bận tâm thế chứ?Công tử ko phải anh keo kiệt nổi giận với 1 cô bé chỉ vì 1 chiếc áo hàng hiệu chứ?Thật ko phong độ gì hết!” Nhi vẫn ung dung bình thản nói chuyện khóe miệng vẫn nhếch lên tự tin.“Hay là thế này đi” tiến lại gần gã con trai mặt trắng đang đỏ lừ vì tức tối,cô điềm tĩnh đặt chai bia lên quầy bar,tay đút vô túi quần tìm kiếm vừa chậm rãi nói,“Tôi cũng ko phải người ko biết lý lẽ,anh cảm thấy khó chịu dù tôi đã xin l
