a mình còn không ngăn lại được thì làm sao mà tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác kia chứ.
Sau một hồi cô cũng ngưng khóc,mi mắt cô cũng đã khép lại từ lúc nào.Anh cẩn thận bế cô lên giường.Dùng tay quệt nhẹ những giọt nước mắt còn đọng lại kia,anh khẽ thở dài.Ngồi xuống vuốt nhẹ mái tóc cô
– Dù em chỉ xem anh như một người anh trai,nhưng anh vẫn yêu em,thấy em đau như vậy anh cũng rất đau
Cứ ngỡ những lời nói đó chỉ mình anh nghe.Nhưng thật ra cô vẫn chưa ngủ,đôi mắt ấy chỉ nhắm lại để xua đi những hình ảnh về người con trai ấy.Lúc này nước mắt lại rơi,không phải vì người con trai ấy mà là vì anh.Cô cảm thấy mình thật sự không xứng đáng với tình cảm mà anh giành cho cô.
“Em xin lỗi anh Khun à,anh quá tốt còn em thì hoàn toàn không xứng đáng”_Ji Yeon pov’s
CHAP 30 (2)
a ra yo
(Em biết….)
nal sa rang ha nun ji
(Biết rằng anh yêu em nhiều lắm…)
da a ra yo
(Và em cũng biết…)
ol ma na a pul ji
(Biết rằng anh đã đau đớn đến nhường nào)
mi a ne yo
(Em xin lỗi…)
nol ja gun ga sum so ge nun
(Nhưng trong trái tim nhỏ nhen ích kỷ này)
gu de mo mul go shi om ne yo
(Đã không còn khoảng trống nào dành cho anh nữa rồi)
(I Know- So Yeon,YangPa,Lee BoRam)
Cô chìm vào giấc ngủ trong sự mệt mỏi,hôm nay cô đã phải khóc quá nhiều rồi.Từ bây giờ cô sẽ bắt đầu quên anh đi như những gì hôm nay cô đã làm.Anh và cô sẽ như người xa lạ.
Nhưng mọi chuyện không hề dễ dàng như cô nghĩ,đã một tuần trôi qua ngày nào anh cũng đến tìm cô.Kể cả ở nhà lẫn công ty.Anh không hề có ý chán nản hay thất vọng.Anh quyết định sẽ làm cho cô nhớ lại anh là ai.
Sáng sớm,cô đang tản bộ trên đường sau khi được NichKhun bắt ép ở nhà không cho đi làm.Sulli lại có hẹn với MinHo,2 người này cứ lại gần là cãi nhau nhưng có vẻ như càng ngày lại càng thân nhau hơn,hay nói cách khác là yêu nhau hơn.Họ có rủ cô đi cùng nhưng cô từ chối vì không muốn làm kì đà cản trở họ.
Shopping,vẫn là lựa chọn hàng đầu của cô.Mỗi khi buồn hay vui cô điều đi shopping.Cô gọi cho một người
– Anyoung~ unnie,em cần người đi shopping_Ji Yeon nói bằng giọng dễ thương nhất
– Ok,unnie đến ngay_HyoMin nhanh chóng đồng ý
Nở nụ cười,cô ung dung đứng trước trung tâm mua sắm.Với mái tóc dài xoăn nhẹ cùng với dáng người thanh mảnh và khuôn mặt xinh đẹp,cô đã thu hút không ít ánh nhìn và nhất là những chàng trai.Một bàn tay đặt lên vai cô,cô quay sang cười,HyoMin đã đến ?
– Unnie trễ quá…vậy..
– Là anh sao.Tại sao anh lại ở đây?_Giọng nói cô bỗng khác đi
Không phải HyoMin,mà là anh.Anh đang đứng trước mặt cô,vẫn là nụ cười tươi ấm áp đó.Hôm nay anh cũng ăn mặc rất đơn giản nhưng vẫn không thể không thu hút những cái nhìn kia.
– HyoMin unnie bảo đang bận nên nhờ anh đi shopping với em_Anh vui vẻ giải thích
– Không cần,tôi có thể tự đi.Xin lỗi đã làm phiền anh
Rồi Ji Yeon nhanh chóng bước đi nhưng anh đã kịp giữ tay cô lại.Kéo cô vào người,cô có thể cảm nhận được mùi nước hoa cùng hơi thở mạnh mẽ của anh,tim cô lúc này đập rất mạnh.Vội vàng đẩy anh ra và quay mặt đi,cô sợ nếu như cứ tiếp tục gần anh như thế này thì vai diễn của cô sẽ hoàn toàn NG mất.
– Anh…anh làm gì thế,anh về đi
– Why?Anh cũng muốn mua đồ mà_Anh cứng đầu không chịu đi
– Nhưng tôi không muốn đi cùng anh_Cô nổi giận mà dậm chân bịch bịch
– Thì em cứ mua đi anh không làm phiền đâu
Anh cười trước tính cách
CHAP 30 (3)
không thay đổi gì của cô.Cô đẩy anh đi nhưng vô ích với cái cơ thể khoẻ mạnh kia,hết cách cô đành bỏ đi một mạch để lại anh ngoài sau với nụ cười đắc chí
– Tôi mặc kệ anh
“Em sẽ phải nhớ lại anh thôi.Nếu không nhớ lại anh sẽ khiến em yêu anh một lần nữa”_William pov’s
Cả hai bước vào khu mua sắm,nữ đi trước mặt hầm hầm còn nam đi sau lại nở nụ cười mãn nguyện khiến mọi người không thể nhịn cười.Cô đi thẳng vào shop bán giầy,anh cũng đi vào theo.Cô chọn món nào là anh cũng chọn món đó.Cô đi anh cũng đi khiến mấy người bán hàng phải cực khổ nhịn cười
– Yah!Sao anh theo tôi hoài thế_Ji Yeon phát cáu với anh chàng
– Ơ,anh đâu có theo em.Tại anh cũng thích đôi đó mà_Anh giả vờ
– Vậy anh cũng thích giầy cao gót à
Ji Yeon chỉ vào đôi giày anh đang cầm,anh cũng ngơ ngác nhìn xuống thứ mình đang cầm trên tay rồi tự động đỏ mặt gãi đầu.Nãy giờ cô chỉ chọn những đôi giày thể thao thôi,nào ngờ cô chuyển sang chọn giầy cao gót,còn anh mãi nhìn cô nên cầm luôn đôi giày cao gót màu đỏ chót đính những viên đá lấp lánh kia.
– Ờ…ờ..tại…tại.._Anh không nói nên lời mặt vẫn tiếp tục đỏ
C