.Từng hình ảnh,từng kí ức đều ập về trong cô.Nhịp thở của cô tăng lên nhưng cô vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh.Bàn tay cô khẽ nắm chặt lại.Và cả…cái hình ảnh ấy nữa,Krystal và anh. Những hình ảnh ấy bây giờ đã quá rõ ràng rồi.Tim cô lúc đó đã đập quá nhanh rồi.Trái tim của cô vẫn còn hướng về anh đến như vậy sao.Ngồi suy nghĩ lại những gì anh đã nói
“ Hiểu lầm sao,anh đã ôm một cô gái trước mặt em như vậy mà còn nói là hiểu lầm sao.Còn có những lời nói mà anh đã nói với em nữa chứ.Cũng chính anh là người đã nói kết thúc cơ mà.Anh có biết là lúc đó em đau như thế nào không.Đau,rất đau rất đau đấy.Lúc đó em thật sự rất đau,chỉ muốn chết đi cho khỏi phải chịu những đau đớn này.Ông trời đã không muốn mang em đi mà lại để em mất đi trí nhớ.Muốn em quên đi anh.Nhưng tại sao lại còn để em nhớ lại làm gì.Tại sao lại để em phải nhớ lại anh nhiều như thế.Nhưng anh nói “hiểu lầm” thi làm sao em tin được,thế tại sao hôm trước cô ấy vẫn ở bên cạnh anh kia chứ.Lại còn khoác tay nhau.Nếu là hiểu lầm thì tại sao lại cô ấy có thể hành động như vậy.Chấm dứt rồi,tất cả chấm dứt rồi ”_Ji Yeon pov’s
Cái sức chịu đựng của con người rồi cũng đến cái giới hạn của nó.Cô cứ suy nghĩ nhưng không kiềm được cảm xúc của mình nữa,nước mặt rơi thành dòng,HyoMin ôm chặt cô vào lòng và cô bắt đầu oà khóc.Eun Jung cũng không kìm được nên dừng xe lại vệ đường.Nhìn em mình đang đau khổ trong dòng nước mắt.Sau câu nói ấy cả không gian trong xe chợt trầm xuống.Phải,đã kết thúc rồi cơ mà,cả cô và anh,kết thúc rồi.Tại sao cô lại nói vậy ư?Phải chi đừng cho cô nhớ lại những chuyện như vậy sẽ tốt hơn.Yêu,cô yêu anh lắm chứ.Nhưng cô với anh đã là dấu chấm hết.Liệu anh và cô có thể như lúc trước được hay không.
CHAP 30
Về đến nhà,Ji Yeon gạt đi những giọt nước mắt đang còn đọng lại.Sau khi cô từ chối để 2 người chị mình đưa vào trong nhà.Cô sợ họ lo lắng cho mình.Lúc này họ thật sự không biết phải làm gì để giúp cô cả.Nhìn cái bóng dáng bé nhỏ kia đang từ từ khuất vào ngôi biệt thự ấy,có một chàng trai chạy ra đỡ cô vào với vẻ mặt hốt hoảng và lo lắng hơn cả 2 người.Trong lòng họ lại mang một tâm trạng khác.Im lặng,không gian trong xe lúc này thật sự im lặng.
– Em thấy NichKhun có vẻ thật lòng với Ji Yeon_HyoMin vừa nhìn qua ô cửa kính vừa nói với một giọng nói buồn
– Không ngờ William lại đến đó.Lúc này unnie chỉ muốn con bé quên hết mọi thứ về cậu ấy,chỉ muốn con bé không còn phải mang đau khổ như vậy nữa.
Eun Jung ngã đầu vào ghế nhẹ nhàng nói.Cô biết là nói những lời này sẽ rất ích kỉ và bất công với William.Nhưng những gì cô mong muốn điều chỉ muốn tốt cho Ji Yeon mà thôi.
HyoMin cũng ngã đầu vào cửa kính,cô hiểu chứ.Cái nỗi lòng của người chị thân yêu này cô hiểu chứ bởi vì cô cũng mong muốn như vậy.Chi muốn mọi người được hạnh phúc mà thôi.Và nhất là cô em gái tưởng chừng như rất mạnh mẽ kia nhưng thật ra lại mỏng manh dễ vỡ như thuỷ tinh vậy,chỉ cần một tác động nhỏ thôi cũng khiến cô vỡ ra từng mảnh.Thật sự không thể nào không lo lắng cho cô được.
– Em sao thế,không khoẻ ở đâu à?
Anh vừa thấy cô về đã nở nụ cười,nhưng khi thấy sắc mặt không còn hồng hào của cô mà thay bằng khuôn mặt thất thần và đôi mắt còn đỏ hoe kia thì nụ cười của anh liền tắt đi.
– Không sao,em mệt tí thôi
Cô cố ngượng cười trả lời anh,nhưng nụ cười ấy thì làm sao qua khỏi mắt anh.Nhìn sang Sulli như muốn cô cho anh một lời giải thích thì chỉ nhận được một cái lắc đầu chán nản.Bởi vì chính cô cũng không biết chuyện gì đang diễn ra.Chỉ biết là Ji Yeon đang rất đau.
– Khun à,em mệt rồi,em lên phòng trước
Ji Yeon gạt tay anh ra và chạy lên phòng.Đóng sầm cửa lại,cô ngồi xuống cạnh giường mình.Những giọt nước mắt lại bắt đầu rơi
“Tại sao em lại cứ nhớ về anh để rồi lại phải đau như vậy”_Ji Yeon pov’s
“Cạnh”
Tiếng mở cửa vang lên nhẹ nhàng,anh bước vào nhìn cô đang khóc tim anh lại nhói đau.Anh ôm lấy đầu cô áp vào vai của mình.Cô vẫn cứ im lặng mà khóc
– Cứ khóc đi,đừng tỏ ra mạnh mẽ nữa.Đừng quên là em luôn có một đôi vai sẵn sàng để em tựa vào.
Anh vẫn cứ như thế,nhẹ nhàng và ấm áp.Cô càng khóc nhiều hơn,khóc to hơn nữa.Cô luôn cố tỏ ra mạnh mẽ để khiến mọi người yên tâm.Nhưng sao mỗi khi ở bên cạnh anh là cô lại thấy mình như bị anh nhìn thấu vậy.Yếu đuối đến lạ thường. Càng cố tỏ ra mạnh mẽ thì cô lại cảm thấy mình càng yếu đuối đến như vậy.Đến cả những giọt nước mắt củ
