à của chúng tôi đến khi có thể nhớ lại mọi chuyện
Anh lên tiếng,một giọng nói trầm ấm khiến tim cô khẽ rộn nhịp.Sulli thì nhảy cẩng lên vì vui mừng.Cô cũng cảm thấy rất quý Ji Yeon,một thứ tình cảm kì lạ
-Yeah!!!!!Oppa là nhất
Sulli bay lại ôm chầm lấy ông anh của mình cười toe toét,anh cũng giả vờ giận dỗi đẩy cô ra nhưng không được
-Vậy chúng ta có thể ở cùng nhau rồi.Em gọi unnie là Ryan nhé
-Unnie?
-Vâng,vì em chỉ mới 20 thôi.Gọi unnie là đúng rồi ạ
-Này này em nói thế chẳng khác nào nói cô ấy già hơn em
Anh cãi lại,nhưng nhìn thế nào đi nữa thì đúng thật là Sulli chỉ là một đứa trẻ trong mắt của anh.Còn cô,với cái vẻ bề ngoài mạnh mẽ ấy anh thật sự không hiểu được cô là người như thế nào.Mạnh mẽ hay yếu đuối.Đâu mới là con người thật của cô
-Ok,quyết định vậy đi,hihi
Rồi cô ôm chầm lấy Ji Yeon,nhưng có lẽ quá phấn khích nên cô hơi mạnh tay làm động vết thương của Ji Yeon khiến cô khẽ nhăn mặt nhưng vẫn nở nụ cười.Anh thấy thế liền đi đến kéo cô em quá khích của mình và bắt đi mua đồ.Sulli bực mình dậm chân bịch bịch đi.Trong phòng lúc này chỉ còn có anh và cô
-Xin lỗi,em tôi là như vậy đấy.Cô thông cảm_Anh nhẹ nhàng
-Không sao,tôi thích Sulli như vậy.
-À,tôi là NichKhun,cô cũng có thể gọi tôi là Khun
-Khun à,như vậy được không_Cô nhìn anh ngại ngùng
-Tôi thích như vậy.Tôi vừa về Hàn,còn em gái tôi thì chỉ mới về 2 năm nên còn nhiều thứ chưa biết.
-Tôi bây giờ cũng đâu khác gì người từ phương khác đến đây đâu chứ,cả mình là ai tôi cũng không nhớ được
Cô buồn trả lời anh,cái đôi mắt ấy như sắp ngấn lệ.Anh chỉ biết ngồi đó nhin cô.Lòng có chút xót xa.Anh thật sự bị cô thu hút mất rồi
-Cô cứ yên tâm mà nhớ lại,chúng tôi sẽ chăm sóc cho cô
Anh bước đến đặt tay lên vai của cô.Thoáng ngạc nhiên vì cái hành động ấy,nhưng sao cô cảm thấy nó lại ấm áp đến lạ thường như vậy.Một cảm giác kì lạ
-Cảm ơn anh,Khun
-Không có gì,đó là việc tôi cần phải làm mà Ryan
Anh nhẹ cười,căn phòng bây giờ như một bức tranh tuyệt đẹp.Chàng trai cứ như một thiên thần hộ mệnh đang cười nói vui vẻ với một cô gái cần sự bảo vệ từ thần hộ mệnh ấy.Nụ cười của họ toả sáng ấm áp khiến cho người nhìn vào ai cũng phải ghen tị
Lúc đó Sulli cũng chạy bạch bạch về,thở hổn hển,Sulli thật sự là một cô gái cá tính nhưng không có gì là quậy phá cả.Mà chỉ là sự trẻ con đáng yêu.Ji Yeon thật sự không biết đượ trước kia mình đã làm gì,cuộc sống của mình ra sao.Hạnh phúc hay đau khổ?Nhưng bây giờ có lẽ cô sắp bắt đầu một cuộc sống mới,với những con người mà mình không hề quen biết.Sống với một con người khác với cái tên Ryan.
CHAP 25
Sulli as Sulli :Một cô gái hồn nhiên ,cá tính.Rất thương anh trai của mình nhưng lại bày trò chọc phá anh.Cô trở về Hàn mong muốn tìm được một tình yêu đích thực.Liệu cô có tìm được nó hay không
NichKhun as NichKhun :Anh là một người độc đoán và lạnh lùng.Đối với anh sự nghiệp mới là quan trọng nhất.Nhưng khi gặp cô thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.Cô đã thay đổi anh,nhưng liệu mọi chuyện có tốt đẹp như suy nghĩ của anh hay không
Thời gian vẫn cứ trôi qua như vậy,những con người,những tính cách và số phận khác nhau.Họ đều phải chấp nhận cái số phận ấy cho dù là có muốn hay không đi chăng nữa.Vì đó chính là sự sắp đặt của ông trời,hay nói đúng hơn đó chính là định mệnh của họ.
-Unnie à,hôm nay unnie đi mua sắm với em đi
Sulli nằm dài trên ghế sofa năn nỉ Ji Yeon.Với cái tính cách trẻ con của 2 người nên có thể nói là họ hợp nhau đến không thể tưởng được.Dù chỉ ở bên nhau hơn 2 tuần nay nhưng Sulli đã coi Ji Yeon như là chị ruột của mình vậy.
-Nhưng mà unnie…
-Unnie sợ ra ngoài phải không.Unnie yên tâm có em đi theo bảo vệ unnie rồi mà.
Sulli ngắt lời cô,rồi cả 2 lại phá lên cười.Hơn 2 tuần nay ở trong căn nhà này luôn tràn ngập tiếng cười,khác hẳn trước đây nó chỉ mang một vẻ ngoài sang trọng nhưng lại lạnh lẽo âm u đến nhường nào.Sulli bây giờ cũng theo ước mơ của mình để trở thành một cô giáo dạy nhạc.Còn NichKhun lại chính là vị chủ tịch trẻ tài ba của tập oàn “2PM” bậc nhất ở Pháp,anh trở về đây muốn xây dựng một danh tiếng mới ở cái đất nước Hàn Quốc này.Anh muốn là khắp nơi trên thế giới đều biết đến tập đoàn “2PM”.Anh chính là một con người có tham vọng.
Nhưng dạo gần đây anh thường xuyên về nhà để dùng cơm,lúc trước chẳng mấy khi thấy được anh rời khỏi văn phòng của mình.
-Oppa à,hôm nay anh về sớm thế
Sulli vẫn nằm trên chiếc ghế sofa mà nói vọng qua anh.Anh thì chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm trước cô em hết thuốc chữa này.Ngó một vòng căn nhà anh bất chợt lên tiếng
-Sulli,Ryan đâu
-Unnie lên phòng rồi
Anh chỉ khẽ cười rồ