lắng
“Anh trai,thì ra là vậy.Cô sẽ là một vật cản nữa của tôi đấy Hyun Ah”_Krys pov’s
Ngày qua ngày lại trôi qua,vẫn không một tí tung tích nào từ Ji Yeon.Mọi người điều mệt mỏi.Thất vọng và đau buồn
Ở đâu đó,đôi mắt ấy từ từ mở ra.Nhưng có lẽ đã nhắm lại khá lâu rồi nên khi mở ra những ánh nắng kia khiến cô chói mắt.
-Op..oppa cô ấy tỉnh rồi kìa
Sulli nhanh chóng đứng dậy chạy về phía cô,cả anh cũng vậy.Và sulli chạy đi tìm bác sĩ,còn anh vẫn ở đó
-Cô gì ơi
Cô gái nghe tiếng cũng nhìn sang bên anh,nhưng trán cô lại nhăn lại.Cô ôm lấy đầu mình,có lẽ vết thương đã gây đau đớn cho cô
-Ấy cẩn thận vết thương
Anh nhanh chóng đỡ cô ngồi dậy,nhẹ nhàng,chân tình.Cô nhìn anh nhưng cơn đau lại đến
-A,đau đầu quá
-Cô không sao chứ
-Anh là ai?Sao tôi lại ở đây?Mà tôi…tôi..là ai..?
CHAP 24
-Cô…không nhớ gì sao?
Anh hoảng hốt nhìn cô gái trước mặt mình đang ôm đầu đau đớn nhớ lại những kí ức lúc trước.Nhưng có vẻ nó là điều không thể
-Không,tôi không nhớ gì hết
Ji nhìn anh bằng ánh mắt như cầu xin một điều gì đó.Một lí do ư?Một lí do vì sao cô lại ở đây và tại sao cô lại không nhớ một điều gì hết?Bản thân cô là ai?
-Oppa bác sĩ đến rồi
Sulli chạy vào theo sau cô là một vị bác sĩ và hai cô ý tá.Anh và Sulli được mời ra ngoài để họ kiểm tra tình trạng của Ji Yeon
Sauk hi kiểm tra tình trạng của cô,mọi người nhanh chóng rời phòng.Anh và Sulli cũng im lặng chờ câu trả lời
-Cái gì?Mất trí nhớ
Sulli hét lên trong bất ngờ sau lời nói của vị bác sĩ già.Anh cũng đã đoán được điều này
-Vâng,theo chúng tôi đoán thì trước khi bị tai nạn cô ấy đã chịu một đả kích gì đó khiến cho hệ thần kinh của cô ấy không ổn định,và thêm vào đó là sự va chạm vào đầu khá mạnh nên dẫn đến tình trạng mất trí nhớ_Vị bác sĩ lật lật tờ giấy từ từ giải thích
-Vậy..có cách nào khiến cô ấy nhớ lại không_Anh nhẹ nhàng hỏi
-Cái đó phải tuỳ thuộc vào cô ấy có muốn nhớ lại nó hay không.Cái này chúng tôi cũng hết cách rồi thưa cậu
-Vậy là không còn cách nào khác à
Anh nhìn vị bác sĩ ngao ngán,vị bác sĩ già ấy chỉ biết lắc đầu.Anh cũng thở dài theo cái lắc đầu ấy.
Quay trở vào phòng,thấy trên chiếc giường trắng kia có một cô gái đang ngu ngơ nhìn mình,anh bỗng nhói lòng
-Oppa à,chúng ta làm gì bây giờ
Sulli lúc này đã leo tọt lên giường ngồi cùng Ji Yeon,cô nhìn Ji Yeon không chớp mắt từ trên xuống khiến cho Ji không khỏi thắc mắc
-Bộ mặt tôi có gì à_Ji lấy tay sờ mặt mình
-À không không,tại cô đẹp quá nhìn thích ghê_Sulli trả lời tỉnh bơ
Sulli làm một vài động tác dễ thương khiến Ji Yeon bật cười,cả 2 nói chuyện như đã quen biết nhau từ lâu lắm vậy,mặc dù họ chưa từng một lần gặp mặt nhau
-Oppa à,sao anh không nói gì hết vậy
Sulli quay qua chàng trai đang ngồi im nhìn 2 người nói chuyện.Lúc này Ji Yeon mới để ý đến anh chàng.“Hoàn hảo” là từ mà cô có thể diễn tả anh.Anh toát ra một cái gì đó rất thu hút cô.Nhìn sâu vào đôi mắt ấy,cô thấy có gì đó rất thân quen.Một vài hình ảnh hiện ra trong đầu cô.Một đôi mắt
-A
Ji Yeon ôm đầu la lên,đầu cô đau lắm,cái hình ảnh ấy hiện lên khiến đầu cô như muốn nổ tung ra vậy.Chỉ có đôi mắt ấy thôi,nhưng cô vẫn không thể nhớ được gì
-Cô không sao chứ
Anh nhanh chóng bước lại gần xem xét cô,trên mặt thể hiện một sự quan tâm chân thành.Chính Sulli cũng ngạc nhiên khi anh lại có biểu hiện như vậy
-Oppa,anh lạ lắm đấy.Trước đây có thấy anh quan tâm đến ai đâu
-À,..Ờ thì cũng tại chúng ta mà cô ấy mới như vậy nên cũng phải quan tâm chứ
-Thật không đấy
Sulli quay qua nhìn anh dò xét,anh thì quay mặt đi để tránh cái ánh mắt ấy của cô em tinh quái.Còn Ji thì ngồi cười khúc khích với tình cảm của 2 anh em
-À,mà quên nữa.Tôi tên là Choi Sulli,cô có thể gọi tôi là Sulli_Sulli vừa cười vừa giới thiệu mình
-À,Sulli,rất vui được
CHAP 24 (2)
biết cô.Xin lỗi nhưng tôi không nhớ tên mình là gì cả_Ji Yeon trả lời với ánh mắt buồn
-Ryan
Sulli bỗng nói lên một cái tên khiến cho cả anh và Ji Yeon giật mình.Lại cái cảm giác thân quen ấy.
-Em biết cô ấy à_Anh nhìn Sulli ngạc nhiên
-Không,hôm trước lúc đưa cô ấy vào bệnh viện em thấy phía sau vai của cô ấy có một hình xăm chữ Ryan nên em nói vậy thôi
Ji Yeon cũng đưa tay sờ vào vai mình.Xăm sao.Cô có một hình xăm sao.Tại sao cô lại không thể nhớ được gì thế này
-Tôi thật sự xin lỗi đã làm phiền 2 người,khi khoẻ lại tôi sẽ…
-Cô không cần làm gì đâu,lỗi cũng tại chúng tôi mà.Nếu cô muốn có thể ở lại nh
