XtGem Forum catalog
Đại ca xã hội đen “Cầm thú tinh khiết”

Đại ca xã hội đen “Cầm thú tinh khiết”

Tác giả: Toán Miêu Nhi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211434

Bình chọn: 8.5.00/10/1143 lượt.

tìm được đường trở về, ai ngờ đối phương đang ngồi xổm trên mặt đất, vẻ mặt vặn vẹo, có thể thấy được không phải đau đớn bình thường, trái tim hung hăng bị bóp chặt, điên cuồng xông tới, tay chân luống cuống hỏi “Làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào?”

Còn chưa đi xa, Lạc Viêm Hành nghe vậy cũng xoay người lại.

“Anh Hành, dường như cô gái kia bị thương, ngồi xổm trên mặt đất !”

Mới vừa rồi dùng sức quá mức? Không suy nghĩ nữa, buông La Hiểu Hiểu tiến lên hỏi thăm: “Không sao chứ?”

Trình Thất cười lưu manh đứng dậy, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên trán mồ hôi hột từng giọt tiếp nối, hừ lạnh nói: “Sợ rằng Lạc Nhị gia phải thất vọng, vẫn còn sống !”

Kỳ Dịch vừa nghe, mười ngón tay đột nhiên siết chặt, nheo mắt trừng về phía người gây ra họa, là anh ta.

Lạc Viêm Hành nghe lời nói cô gái có ý châm chọc, áy náy nói: “Tôi. . . . . . Ưmh!”

‘Ầm! ’

Thiết Quyền như gió đánh về phía khóe miệng của một người đàn ông nào đó, ngã xoay tròn. . . . . .

“Bịch!”

“Viêm Hành, các người làm gì?” La Hiểu Hiểu bất chấp tất cả xông lên trước quỳ rạp xuống bên người người đàn ông, đau lòng ôm lấy: “Viêm Hành, anh không sao chớ?”

Ngay cả Trình Thất cũng ngơ ngẩn, tên nhóc Kỳ Dịch này, hơi sức không nhỏ nha, lại có thể tung một quyền đánh ngã Lạc Viêm Hành?

Lạc Viêm Hành sờ cằm, tự nhiên sẽ không im hơi lặng tiếng, đang muốn theo thế cá chép vẫy đuôi phản kích . . . . . .

Trình Thất níu tay áo Kỳ Dịch kéo về phòng: “Đi thôi!” Hai chữ, không có chút hơi ấm.

Chương 56: Lại Tự Mình Đa Tình

Kỳ Dịch cũng không cảm thấy đáng phải khoe khoang gì, quay đầu lại hung ác trợn mắt nhìn người khác một cái, nếu không phải bị Trình Thất lôi kéo, thật muốn đánh cảnh cáo một phen.

Bất kể anh ta là thủ lĩnh xã hội đen cái gì? Chủ tịch đến nơi này cũng chỉ là người mà thôi.

Lạc Viêm Hành chưa bao giờ tức giận như vậy, nghe Hạo Vũ nói người đàn ông kia còn trừng anh, càng thêm nổi giận, ai nói xem, anh làm sao cảm giác được gần bồn rửa tay như vậy? Hơn nữa, cô gái kia cũng không yếu đuối, tại sao người lại bị thương? Thật lòng không phải cố ý, nghĩ đến đối phương vì anh còn bị thọt một đao, càng thêm tự ti mặc cảm.

“Viêm Hành? Anh tốt chứ?”

La Hiểu Hiểu đỡ người đàn ông, vẻ mặt tràn đầy đau lòng, những người này thật không có tố chất.

Người đàn ông lắc đầu một cái: “Không có việc gì!” Nghĩ đến cái gì, cúi đầu an ủi: “Cô có sao không?”

La Hiểu Hiểu mím môi hạnh phúc cười cười: “Anh không có việc gì, em cũng không có việc gì!”

Khâu Hạo Vũ lau mồ hôi: “Đại ca, cô ấy. . . . . . Dường như thật thích anh !” Cô gái này thẹn thùng không giống giả vờ, điều này càng làm cho người ta rợn cả tóc gáy, nếu đại ca thực sự cưới về mặt hàng như vậy? Không phải anh ta bất mãn đối với La Hiểu Hiểu, chủ yếu là từ trong đáy lòng cũng không thích, nhưng nếu phụ nữ khắp thiên hạ đều chết sạch chỉ còn lại La Hiểu Hiểu và Trình Thất, anh ta sẽ không chút do dự chọn người sau.

Dù nói thế nào Trình Thất cũng sẽ không làm nũng, sẽ không dùng tính khí con gái nhà giàu đùa bỡn, càng sẽ không động một chút là dùng nước mắt để tranh thủ sự đồng tình của người khác, mặc dù mở miệng nói bẩn nhưng thẳng thắn, hơn phân nửa là do hoàn cảnh nuôi thành, cũng không phải thật lòng mắng chửi người, La Hiểu Hiểu này nhìn như là một người có Tri Thức, cũng ít nói lời không văn minh, thế nhưng đụng phải người tầng thấp nét mặt liền ghét bỏ, làm cho người ta chán ghét.

Người nào sinh ra muốn không cha không mẹ? Nếu lựa chọn được, ai còn chịu đầu thai nghèo khổ. . . . . .

Đột nhiên sờ sờ cằm, dường như anh ta cũng xem thường đám người Phi Vân Bang là loại kia đó chứ? Hôm nay sau khi đích thân thể nghiệm, anh ta cảm thấy mình phải thay đổi tật xấu này, không ngờ mình còn có một ngày mình có triết lý như thế, nói tóm lại, muốn La Hiểu Hiểu làm chị dâu của anh ta, cả Long Hổ cũng sẽ tuyệt đối không tiếp nhận.

Lạc Viêm Hành mặt ủ mày chau, đưa tay kéo xuống bàn tay nhỏ bé của cô gái khoác ở trên tay của mình, cười nói: “Trở về đi thôi!” Không đợi đối phương đáp lời, đi thẳng về phía phòng.

La Hiểu Hiểu nhìn hai bàn tay trống rỗng, không có gì, phải có không gian để cho anh thích ứng chứ? Chỉ cần sau này không từ chối cô gần gũi, sẽ luôn có cơ hội, vừa nghĩ tới mới vừa rồi anh vì bảo vệ cô mà ra tay đả thương người trái tim như đánh trống, thật ra trong lòng anh, vẫn có ý với cô chứ?

Ngoài cửa Hộp đêm, Trình Thất xoa xoa khuỷu tay, nhún vai nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ đụng phải gân tê dại, không có bị thương, ngày mai sẽ tốt, anh đi về trước !” Sau đó chỉ chỉ Ma Tử ở ven đường: “Tôi cũng đi thôi!”

Cô gái chẳng để ý như thế, khiến cho Kỳ Dịch dở khóc dở cười: “Tùy tùy tiện tiện, lúc nào thì mới biết quan tâm bản mình?” Làm như thân thể không phải là của cô.

“Có chút đau cũng không chịu nổi, còn ra ngoài lăn lộn thế nào? Được rồi, tôi đi đây!” Rất sợ nói tới cái đề tài ‘lăn lộn’ này sẽ tranh cãi không vui, giống như chạy trốn, sải bước cách xa.

Kỳ Dịch hận không được tát cho mình một bạt tai, chỉ là lời tỏ tình, hẹn ra một đêm, cứ thế không có mở được miệng, ‘Em đồng ý g