chết!”
Tên tiểu nhị run giọng nói: “Tiểu nhân chỉ là người làm việc vặt, từ trước tới nay, lão bản khách điếm này đến vô ảnh đi vô tung, chuyện của ông ta tiểu nhân hoàn toàn không biết!”
“Không biết?” Tần Tùy Phong đỏ mắt, khóe miệng ưu nhã cong lên thành nụ cười túc sát. Hắn mỉm cười liếc ba ảnh vệ, nói: “Chắc hẳn ba người các ngươi biết không ít cách làm cho người ta sống không bằng chết. Theo ta thấy, không bằng bắt đầu từ đơn giản, trước tiên đánh hắn đứt từng kinh mạch, sau đó nghiền nát từng tấc xương cốt tứ chi hắn, đánh thành bùn nhão.”
“Nhưng… Ngàn vạn, ngàn vạn lần không được để hắn ta chết.” Tần Tùy Phong ưu nhã đứng dậy, nụ cười trên khóe miệng càng thêm lạnh lẽo.
Chỉ chốc lát sau, sau lưng truyền tới tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.
Tần Tùy Phong thu lại nụ cười, xoay người đẩy cửa. Trong phòng, một vị thư sinh trẻ tuổi áo lam đứng chắp tay, Tần Tùy Phong nhận ra đây chính là Trì Thư đại nhân Đổng An.
Nghe thấy tiếng bước chân, Đổng An vội vàng xoay người vái chào: “Tần đại nhân.”
Tần Tùy Phong ngồi xuống ghế, mệt mỏi nói: “Có tin tức gì sao?”
Đổng An nói: “Nhân sĩ Nhạc thành Lý Lưu Vân vốn có danh xưng Thiên Diện công tử. Nghe Tiểu Cửu nói người tới đã dịch dung thành bộ dáng đại nhân để bắt công chúa, thuộc hạ cho rằng người này hẳn là Lý Lưu Vân.”
“Ngươi chắc chắn chứ?” Tần Tùy Phong cau mày: “Mẫn Tâm là công chúa cao quý, là vương tử Tĩnh quốc, tuyệt không thể có sơ xuất!”
“Thái Thú yêu thích mỹ sắc, Lý Lưu Vân này lại muốn mưu cầu quyền chức từ Cơ Thái Thú nên cùng đám người lang sói ngu muội cướp bắt mỹ sắc. Công chúa sinh ra đã xinh đẹp, nhất định lúc vào quận đã bị đám tặc nhân này chú ý. Đêm trước đám lang sói này chưa bắt được nên lúc này mới để Thiên Diện công tử dịch dung thành bộ dáng Tần đại nhân bắt công chúa đi.”
Đổng An vừa nói xong, ngoài cửa liền truyền tới tiếng gõ cửa của hạ nhân áo xám.
“Đại nhân, tên tiểu nhị kia đã khai.”
“Như thế nào?”
“Hắn nói chủ khách điếm này họ Lý, là tâm phúc được Thái Thú phái xuống, đặc biệt cho phép hắn cướp tài bắt sắc. Những mỹ nhân bị bắt đi đều được đưa đến dinh thự của Thái Thú – tiểu Ly cung.”
“Lý Lưu Vân, Thái Thú, tiểu Ly cung.” Tần Tùy Phong gõ bàn cười lạnh một tiếng, cắn răng nói:
“Ngàn tính vạn tính thế nhưng lại không tính tới điểm này, gan chó của cẩu tặc họ Cơ này thật lớn!”
Một lúc sau, từ ngoài cửa truyền tới âm thanh của Từ Tam: “Bẩm đại nhân! Nhận được mật hàm từ Vương đô, Đại Tướng quân đã tụ họp ba ngàn tinh binh, suốt đêm đi đường tới Lệ quận!”
“Nhị ca tới?” Tần Tùy Phong mừng rỡ, trầm giọng nói: “Ba ảnh vệ nghe lệnh!”
Ba bóng đen lập tức vùn vụt phi thân vào, quỳ trên mặt đất ôm quyền nói: “Có thuộc hạ!”
“Các ngươi lập tức lẻn vào tiểu Ly cung âm thầm truy tìm công chúa, nhất định phải bảo hộ công chúa an toàn! Nếu không phải vạn bất đắc dĩ không cho phép bứt dây động rừng, chờ lệnh ta!”
Ba ảnh vệ lĩnh chỉ, bóng người chợt lóe, lập tức thi hành mệnh lệnh.
“Hà Tẩu!”
Hạ nhân áo xám cung kính ôm quyền: “Có ty chức!”
Tần Tùy Phong nói: “Tra toàn bộ lai lịch Thái Thú Lệ quận, cùng với bố trí binh lực, thời gian binh lính thay phiên canh gác cho ta! Trước giờ tý đêm mai quay về phục mệnh! Đổng An, ngươi ở lại tiếp đón nhân mã nhị ca cùng ta.”
“Thuộc hạ hiểu.”
Trăng khuyết treo cao, lạnh lẽo như nước. Ngày mai nhất định sẽ có sóng lớn, mưa gió mịt mờ.
* * *
Quân Mẫn Tâm tỉnh dậy thấy ánh rạng đông dần dần lóe sáng hắt vào trong thạch lao qua khe cửa sổ chật hẹp, sau đó lại chậm rãi nghiêng về phía Tây. Khi màn đêm buông xuống lần nữa, trong lòng nàng ngày càng nóng nảy. Thái Thú Lệ quận nổi danh tham tài háo sắc, chỉ sợ tối nay không thoát khỏi kiếp nạn này rồi.
Màn đêm đen tối cắn nuốt tất cả, bên ngoài thạch lao chợt truyền tới những tiếng vang thô lỗ, ánh sáng màu cam từ cây đuốc dọc theo thông đạo chật hẹp chậm rãi tới gần. Vài thiếu nữ trong thạch lao lập tức núp vào góc tường, phát ra âm thanh run run nhỏ vụn.
“Thẩm cô nương…” Quân Mẫn Tâm cảnh giác ngồi dậy, kêu một tiếng thật thấp.
Không để ý tới Quân Mẫn Tâm đang lo lắng, thiếu nữ họ Thẩm chỉ lẳng lặng tựa vào tường nghỉ ngơi, hai chân xếp bằng đôi mắt nhắm lại, bộ dáng thoải mái lạnh nhạt, yên tĩnh giống như một pho tượng Phật tĩnh tọa tại tuyết liên.
Có lẽ chịu ảnh hưởng bởi thiếu nữ họ Thẩm nên căng thẳng trong lòng Quân Mẫn Tâm đang căng như trăng tròn cũng chầm chậm thả lỏng. Nàng cúi đầu xuống tận lực dùng mái tóc đen che khuất gương mặt, sau đó len lén quan sát người tới thông qua khe hở giữa các sợi tóc.
Người tới là mười mấy binh sĩ trang bị đao kiếm, tay cầm bó đuốc, y phục vệ binh, xem ra là tay sai của Thái Thú. Một hồi âm thanh mở khóa sột soạt đi qua, năm sáu hán tử cao lớn đi vào vươn bàn tay như dã thú tóm lấy mấy nữ hài thảm thương trong góc, thô bạo quát:
“Đứng lên, đứng lên! Đi theo bọn ta!”
Chương 22: Cơ Linh.
Nhóm thiếu nữ vô cùng hoảng sợ thét chói tai, vặn vẹo trốn tránh, vừa khóc nức nở vừa đứt quãng cầu xin tha thứ. Một hán tử khôi ngô có vẻ là thủ lĩnh bị tiếng khóc làm cho phiền lòng liền b