Cô ngốc, cởi áo ra
Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 329820
Bình chọn: 9.5.00/10/982 lượt.
g đũa xuống.
Liếc mắt thấy Trần An An đã mặc đồ xong đang chuẩn bị đi làm, liền lạnh lùng mở miệng nói:“Tôi đưa cô đi.”
“không cần.” Trần An An lấy trong túi ra một đồng tiền xu quơ quơ trước mặt Diệp Lương Nhất,“Dưới lầu có trạm xe buýt.”
Diệp Lương Nhất không thèm nói, chỉ nhanh tay đoạt lấy tiền xu trên tay cô, âm thanh lạnh lùng:“Im miệng, tiện đường!”
Trần An An ngồi trên xe Diệp Lương Nhất thuận lợi đến công ty, vừa cùng Diệp Lương Nhất nói gặp lại, đang định bước vào văn phòng, đã bị mấy đồng nghiệp quen biết xông tới.
“An An, thẳng thắn khoan hồng kháng cự nghiêm trị! nói! Người đàn ông vừa mới đưa em đi làm là ai?”
“nói! nói mau! Chất lượng tốt đấy! Có khí chất!”
“An An, nếu không nói hôm nay đừng hi vọng ăn cơm trưa!”
Trần An An chớp mắt vài cái, vừa định nói là người quen, chợt nghe tiếng Duyệt Nhiên,“Đó là bạn trai An An.”
“Duyệt Nhiên!” An An kinh hô một tiếng, muốn che miệng Lý Duyệt Nhiên, đáng tiếc đã không kịp.
“thì ra là như vậy.” một đồng nghiệp nhìn Trần An An cười mờ ám,“ Ánh mắt của An An nhà ta thật không tệ.”
Trần An An chỉ cảm thấy đầu muốn phình ra, rõ ràng lúc đầu chỉ là hiểu lầm nhỏ, hiện tại lại biến thành nói dối rồi.
cô vừa ủ rũ bước vào thang máy, vừa thưa dạ đáp lại đủ loại trêu chọc của đồng nghiệp, cảm thấy sự tình càng ngày càng không thể khống chế.
Mà ở bên kia, buổi sáng bác sĩ Diệp vừa ra khỏi phòng khám bệnh, rất nhiều y tá liền xúm lại bàn tán.
“Cậu có thấy hôm nay tâm tình bác sĩ Diệp vô cùng tốt không?”
“Hóa ra không phải chỉ mình tôi thấy!” một y tá khác hào hứng,“Lúc bác sĩ Diệp kiểm tra vết thương của bệnh nhân còn nở nụ cười, tôi còn tưởng mình hoa mắt!”
“Gần đây bác sĩ Diệp nhất có chuyện vui sao?”
“không biết…… Đúng rồi, cậu nói xem có thể có liên quan đến bác sĩ Chung khoa ung bướu mới tới không ……”
“Sư huynh, chào buổi sáng.” Chung Vận bưng một ly trà gõ cửa phòng Diệp Lương Nhất, đưa ly trà tới trước mặt hắn,“Trà lúa mạch anh thích nhất, em nhớ không nhầm chứ?”
Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Lương Nhất hơi dịu lại, gật đầu, nâng ly trà lên uống một ngụm.
“Gần đây anh bận lắm sao?” Chung Vận đi đến ngồi bên cạnh Diệp Lương Nhất, hỏi dò.
“Bình thường, buổi chiều có một ca phẫu thuật ung thư dạ dày, có việc gì à?”
“không có gì,” Chung Vận vén tóc bên tai,“Em chỉ thắc mắc, mỗi ngày anh bận như vậy, không có thời gian cùng bạn gái, cô ấy không giận sao?”
Nghe vậy, Diệp Lương Nhất buông ly trà, trầm ngâm vài giây, lúc này mới trả lời:“cô ấy không sao.”
Bốn chữ vô cùng đơn giản, lại như một thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào tim Chung Vận, đau đến nỗi ngay cả tươi cười trên mặt cũng không duy trì nổi nữa.
“Sư huynh, em đi trước, lát nữa còn có hẹn khám bệnh.”
“Được.” Diệp Lương Nhất gật đầu, lên tiếng, vì chỉ nghiêng đầu nên không thấy rõ, ánh mắt cô có chút ngưng trệ, không biết suy nghĩ cái gì.
Ra khỏi văn phòng, vừa đóng cửa, Chung Vận lập tức cắn môi, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Sư huynh như vậy, là đối với cô gái thô thiển kia sao?
“Chào bác sĩ Chung!” một y tá còn trẻ tuổi đi tới, khách khách khí khí cùng cô chào hỏi.
Chung Vận vội vàng điều chỉnh khuôn mặt, tự nhiên hướng y tá gật đầu, cao ngạo ngẩng đầu, đi qua người y tá.
trên người cô tỏa ra hương nước hoa sang quý làm cho y tá đầy hâm mộ, kìm lòng không được cảm thán nói:“Nếu phụ nữ mà được như bác sĩ Chung, đời này sống cũng đủ!”
Chương 18
Sáng thứ bảy, theo thường lệ Trần An An đi dạy thêm cho Quý Cửu Thành, vừa đến Quý gia đã được mẹ Quý chào đón vồn vã.
Trần An An lơ mơ bị mẹ Quý lôi kéo khen ngợi một hồi, cuối cùng lại nhét vào tay cô năm trăm đồng, lúc này mới thả cô đi vào phòng Quý Cửu Thành.
Lúc gặp Quý Cửu Thành Trần An An mới biết nguyên nhân, thì ra mấy hôm trước các trường trung học trong thành phố phối hợp tổ chức thi thử cao đẳng đại học, Quý Cửu Thành vốn vô danh tiểu tốt, giờ nhảy vọt vào tốp năm mươi hạng đầu.
Mẹ Quý cao hứng cười toe toét, thậm chí còn mua cho Quý Cửu Thành một chiếc xe thể thao mà hắn vẫn muốn, thái độ với Trần An An cũng càng ngày càng tốt.
“không tồi đấy!” Trần An An dùng bút bi gõ đầu Quý Cửu Thành, khen ngợi:“Nhìn không ra cậu lợi hại thế!”
“Đương nhiên!” Đầu tiên Quý Cửu Thành còn vui vẻ, bị Trần An An gõ gõ sờ sờ liền giả bộ tức giận:“Trần ngơ ngác! Chị có biết đàn ông không thể bị gõ đầu không?”
Trần An An bĩu môi, khinh thường nhìn hắn một cái,“Đàn ông cái gì! Tiểu tử xấu xa, được rồi, mau đọc sách đi! không thể kiêu ngạo biết không? Trạng thái này vẫn phải duy trì đến khi thi đại học đấy!”
“Biết rồi.” Quý Cửu Thành ngoài miệng không cam lòng than thở nhưng rõ ràng tay vẫn cầm lấy quyển sách luyện thi trên bàn, cúi đầu lật xem.
“Cuối tuần này tôi sẽ không đến.” Trần An An ngồi ở bên cạnh Quý Cửu Thành, vừa tóm tắt trọng điểm ôn tập cho hắn vừa nói.
Quý Cửu Thành nghe vậy lưng chợt cứng đờ, bút bi trên tay xoẹt một tiếng, trên sách liền vạch ra một đường,“Chị không dạy nữa?”
Trần An An nhìn sắc mặt hắn không vui, vội vàng lắc đầu giải thích,“không phải sắp nghỉ đông sao, chắc chắn các cậu sẽ không được buông th