ngồi xuống đi
Tôi không thể thay đỗi thái độ lạnh lùng mà có thể gây ra sự khó chịu trong đối phương được. Xong rồi con Kiều nói với tôi :
– Để K kể cho D nghe 1 câu chuyện nhé
Rồi nó kể về một người bạn bị phản bội. Ban đầu đau khổ lắm nhưng sau đó cũng dần dần tỉnh ngộ, cũng suy nghĩ lại. Một người bạn như vậy không có gì để tiếc nuối. Tôi biết nó tìm cách an ủi tôi. Nhưng rồi những lời nói, tâm tình hết sức thật lòng của nó khiến tôi thấy được trái tim nhân hậu và rất vì bạn bè của nó. Tôi liền buộc miệng :
– Ai có được người bạn như Kiều thì tốt biết mấy
Nó liền phân bua :
– Lời nói đâu có tác dụng, K thấy thật sự khâm phục D, D có thể vì bạn bè mà bất chấp tất cả. Phải nói ai có được D thì như có cả bầu trời còn gì.
Thế rồi tôi với nó cũng hoà vào cùng nhịp, lúc này tôi mới thực sự coi nó là một người bạn. Chứ trước giờ nó đi chơi với chúng tôi bởi vì nó là bồ của thằng Tuấn. Chợt nó nói làm tôi giật mình :
– D àh ! Thật sự mình đau lòng lắm, D nghe mình nói chứ?
– Ừh nói đi – Tôi nói nhẹ nhàng
– Nếu như người mình thương mà đi thương một người khác, mà người đó lại là người mình rất coi trọng và quý mến thì làm sao bây giờ hả D?
– Ý Kiều đang nói Tuấn???? – Tôi nói ngạc nhiên
– Không phải, Kiều chỉ nói vậy thôi. D thử trả lời Kiều xem
Tôi lưỡng lự một lúc, bởi vì chưa bao giờ tôi rơi vào tình thế như vậy. Tôi liền nói với nó :
– D cũng không biết, nhưng nếu là D thì nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc còn hơn người ấy không hạnh phúc khi cạnh mình.
– D thật tốt, nhưng khi yêu ai chẳng có lòng ganh tỵ?
– Nếu như mình ganh tỵ hay ghen tức thì ngày trước mình đã chẳng vì Ly mà bỏ Đỏ về đây học.
Nó tròn mắt nhìn tôi rồi hỏi :
– Hoá ra vì Ly ư? Mà Ly như thế chẳng lẽ D không 1 câu oán trách, không tức nó hay sao?
– Không ! Bởi vì tình cảm chi phối nó đó chứ. D chưa hề ghét nó
Đến lúc này Kiều cúi đầu xuống và có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì đó. Còn tôi cứ nghĩ về câu hỏi của nó hỏi tôi lúc nãy ! Như vậy là sao? Nó hỏi có ý gì? Tôi dường như dần tưởng tượng được những gì đang diễn ra. Tôi liền hỏi nó :
– Kiều lúc nãy hỏi vậy ắt có chuyện gì. Nói đi, nói?D nghe
– Kiều…..
Nó ấp úng, không nói được gì. Mặt nó đỏ ửng, mắt long lanh như sắp khóc. Nó nói với tôi :
– Nhiều lúc Tuấn quan tâm D hơn làm Kiều hơi….tức
– Mỗi lúc đi chơi với Kiều thì Tuấn toàn nói tới D
– Cái gì Tuấn cũng dành cho D trước tiên cứ người đó đâu phải Kiều
Tôi càng bối rối. Không biết phải nói sao. Tôi nói với nó :
– Bạn bè thân mà, Kiều đừng nghĩ lung tung
Lúc này thì nó oà khóc thiệt. Nó ôm chầm lấy tôi :
– D…ơ..i ! Tuấ…n nói là…người Tuấ..n thg là..duyên !
Tôi nghe xong, nghẹn đắng ở cổ họng. Không phải ! Người nó thích không thể là tôi được. Chúng tôi thân quá nên vậy thôi. Tôi liền chặn lời con Kiều và nói với nó :
– Không đâu, Tuấn không phải vậy.
Kiều giữ bình tĩnh và nói tiếp cho tôi nghe :
– Đó là thật sự, hôm bữa lúc Tuấn say Tuấn nói như vậy, còn tửong Kiều là Duyên nữa.
Rồi những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của Kiều. Tội nó lắm, thương một người là thế. Vậy mà nó không như con Phượng, con Ly. Tại sao Tuấn có thể như thế được? Tôi không hề nghĩ nó thương tôi….
Ôm Kiều vào lòng mà tôi buồn rười rượi……
Rồi chúng tôi thiếp đi lúc nào không biết. Đến sáng Kiều vẫn ngủ. Có lẽ tối qua khóc nhiều quá mắt nó sưng mọng lên. Tôi không ngủ được bởi vì lo nhiều chuyện. Thật ra chuyện khiến tôi suy nghĩ nhiều đó là chuyện của Tuấn và Kiều. Khi nhìn lại, đúng thật khi nào Tuấn cũng ở cạnh tôi khi tôi buồn cũng như tôi khó khăn. Nó luôn bất chấp tất cả vì tôi thì đúng hơn. Bởi vì quá thân nên tôi không để ý điều này. Đến khi nhìn lại thì đã quá muộn màng rồi. Tôi đang suy nghĩ thì….
– Nhỏ kia chưa dậy hả?
Tôi giật mình bởi người kêu tôi lại là….Tuấn. Bởi sáng nào nó cũng rủ tôi đi ăn sáng, rồi nó khựng lại khi thấy Kiều. Chẳng biết do sao mà đúng lúc đó Kiều tỉnh dậy. 3 người, tôi khó xử quá chẳng biết làm sao thì tôi liền ” chữa cháy ” :
– Thôi ! Thôi xuống nhà 1 chút. 2 người ngồi đây nghe
Rồi tôi phóng ra ngoài nhanh. Xém nữa là té. Rồi tôi đi xuống nhà, cứ đi ngang qua đi ngang lại rồi tôi cũng phải đi lên. Đến cửa thì tôi dừng lại vì nghe tiếng của Tuấn và Kiều đang nói ở trong. Nhóc V.A cũng đứng cạnh tôi và 2 chị em ” nghe trộm ” :
– Kiều ở đây làm gì?
– Tại vì K thấy D buồn nên…
Không ngờ Tuấn cắt lời :
– K có nói gì với nó hay không?
– Kiều không nói gì hết
– Những lời Tuấn nói hôm đó không có đúng đâu. Đừng bận tâm làm gì
– Nhưng…
Nó tiếp tục cắt lời con Kiều :
– Đừng nhưng gì cả
Rồi đến lượt con Kiều cắt lời thằng Tuấn, mà lần này nó hét lớn :
– Tuấn có hiểu cảm giác của Kiều không? Tuấn có hiểu không vậy? đau đớn thế nào khi nghe người mình thương nói như vậy. Kiều cam chịu nhiều, Kiều thấu tất cả những gì trong Tuấn. Tại sao Tuấn thương người ta mà Tuấn không nói? Tuấn giấu Kiều làm gì? Thà đau một lần còn hơn. Tuấn quá đáng lắm tuấn có biết không?
Nó nói mà lòng tôi đau như cắt vậy. Vô tình tôi trở thành người thứ 3. Vô tình tôi làm một người con gái đau lòng. Vô tình tôi