Còn con Phượng cũng không phải vừa, nó được 35 cái. Riêng con Ly thì 3 lần tâng mà không qua được 5 cái. Khiến lớp tôi có những tràng cười nắc nẻ. Bọn nó kêu :
– Ngu thì vẫn hoàn ngu thôi
– Tụi mày câm hết, cái lũ chó như tụi mày cũng được lên tiếng à?
Con Ly lên tiếng. Mặt nó đỏ bừng bừng. Con Thảo bước lên :
– Bọn tao là chó vậy mày là cầy à?
– Mày…Mày hãy đợi đấy – Con Ly gầm gừ.
Sau buổi thể dục hôm ấy. Đến chiều, tôi với con Thảo vừa đến trường thì…..
Hôm nay con Ly với con Phượng im ắng đến lạ, thậm chí còn lại bắt chuyện với chúng tôi. Tôi thì không để ý, nhưng con Thảo, ai nắm được điểm yếu của nó là rất dể bắt chuyện cũng như chơi được với nó. Nhìn nó vậy chứ dễ dãi lắm. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến, dường như những thời gian bên cạnh tôi thì Thảo lấy nó để đi shopping, để trò truyện với những con người kia hơn. Tôi chợt nghĩ, chẳng lẽ con Ly với con Phượng dễ dàng như thế? Hay nó có âm mưu gì? Tôi chột dạ bởi nghĩ tới lá thư mà chị Linh gữi cho tôi cách đây mấy bữa.
– Duyên ! Sao dạo này con Thảo nó cứ bám lấy 2 con kia vậy?
– Đúng đó, mày để vậy mất bạn như chơi
– Mà bọn tao cũng ko hiểu nỗi nữa
– Hay 2 con đó lại có trò gì mới?
Vừa lúc ấy Thảo đến :
– Tụi mày nói gì tao đấy?
Thằng Tuấn tiến lại hỏi :
– Mày dạo này có bạn mới àh?
– Ừh thì sao? Bọn nó cũng tốt lắm chứ bộ
– Thế àh?
– Tốt thì cứ chơi, sau này có việc gì đừng kêu bọn này nhé
– Mày nói gì kì vậy Tuấn
Lúc đó thằng Thành chen vào :
– Chứ gì nữa? 1 con bạn chơi với mày từ nhỏ mà mày ngoảnh mặt chơi với bọn kia. Trong khi đó nó bao lần cứu mày, chẳng lẽ vì đồng tiền, vì những cái đó mà mày làm như thế sao?
– Àh ý tụi mày là….
Tôi liền cắt ngang lời nó :
– Thôi được rồi, nó chơi với ai là quyền của nó. Với lại tao nghĩ mày cũng nên xem lại. Tao thấy bọn nó không phải tốt lành gì.
Tôi cứ nghĩ rằng nó sẽ tĩnh lại. Nhưng không ngờ nó quay quắt 180 độ :
– Mày đang tức àh?
Rồi một tiếng cười và nói làm chúng tôi sững sốt :
– Tao nói với mày rồi mà Thảo, con Lỳ nó ích kỹ lắm. Mày đừng nên tin mồm của bọn nó. Haha, đi thôi
Con Ly, con Phượng rồi Thảo bước đi, nhìn nhau như đã chơi thân từ lâu lắm rồi. Cả bọn sửng sốt, tôi thì ngạc nhiên. Không ! Không phải ngạc nhiên mà quá ngạc nhiên, đau thật. Tự dưng mất một người bạn. Nhưng tôi sợ có điều không may rồi sẽ đến với con Thảo.
___________________________________________________________
Đến một ngày, sinh nhật của con Ly. Tôi biết, Đỏ biết, Tuấn biết nhưng không ai đến. Cũng lạ, nó không hề mời một ai ở đây cả. Toàn bạn ở đâu của nó. Làm SN tại khách sạn Los…
Hôm ấy tôi với thằng Tuấn và Trường đang đi chơi. Lúc đó khoảng 10h, định về thì một con nhỏ ở đâu chạy theo bọn tôi và ra hiệu cho chúng tôi dừng lại và nói với khuôn mặt có lẽ chuốc nhiều bia rượu rồi :
– đến Los ngay đi, con Ly với con Phượng sẽ làm hại Thảo đó.
Chỉ nghe đến đấy. Tôi nói Trường phóng xe nhanh đến Los. Tuấn với Kiều cũng theo sau. Chúng tôi vừa xuốg thì hỏi nơi nào làm tiệc? Rồi chạy nhanh lên. Đến đó. Ôi không ! Thảo !
Tôi thốt lên không thành lời. Nó say lướt khướt, con Ly với con Phượng thì lấy đt ra quay. Điều tồi tệ nhất là thằng con trai kia, đang cởi từng cúc áo của con Thảo ra.
Thằng Trường với thằng Tuấn chạy lại. Lôi thằng đó ra, con Kiều thì chạy tới ôm con Thảo. Con Ly với con Phượng lúc ấy sợ làm rơi cả đt. Tôi bước đến, tay nắm chặt.
” Bốp ” bốp ”
2 cái tát hằn in rõ bàn tay tôi trên mặt con Phượng và con LY. Tôi liền hỏi :
– đ.m con nào bày ra trò này? nói nhanh
Tôi hét lên, mắt tôi lúc này nhìn thẳng vào con LY với con PHượng. Lúc này phải diễn tả tôi làm sao nhỉ? Chỉ biết nói 1 câu, tôi đã tức đến cực đại rồi. Con Phượng nói lí nhí :
– Bọn mình cũng say….mà
” Bốp ”
– Mày say hả?
Tôi rít lên trông thấy. Quay qua con Ly, tôi nói :
– Mày nói đi, mày nói nhanh. Tao đã nói cấm *****ng tới bạn tao, mày lại giở trò bỉ ổi này hả? Không ngờ mày lại như vậy. Con chó !!!!!
Tôi nhào tới đạp nó 1 cái. Nó đang đứng thì té xuống sàn. Nó nói nhỏ :
– Xin lỗi, tôi….
Tôi không muốn nghe nó nói. Tôi liền lấy chân đạp thẳng vào mặt nó. Vì một khi đã tức lên tôi chẳng thương tiếc một ai cả.
Tôi cúi xuống cầm cổ áo lôi nó đứng dậy và nói :
– Từ giờ trở đi, tao không nề hà một cái gì nữa. Thử *****ng vào một đứa nào bạn tao xem. Có chết tao cũng làm ma về hành hạ mày.
” Bốp ”
1 cái tát nữa. Cũng là cái tát cuối vì Trường lại kéo tôi ra. Tôi lại chổ con Thảo và đưa nó về. Nó cũng đã chứng kiến hết mọi việc. Tôi thì thấy thương nó hơn là trách. Nhìn nó mà như muốn rơi nước mắt. Nếu như nó có mệnh hệ gì thì tôi làm sao đây? Nhìn nó mà xót xa kinh khủng. Nó gục mặt vào tôi và khóc :
– Tao xin lỗi, sợ quá mày ơi
Tôi chỉ biết an ủi nó :
– Mọi chuyện qua rồi, không sao rồi…
Bỗng….
– Mày tránh ra, sao mày đánh bạn tao
Tôi không ngờ những lời nói này từ người bạn thân nhất của tôi. Vừa lúc nãy nó gục mặt vào tôi xin lỗi, thế mà nó giật mình rồi bật dậy khỏi vòng tay tôi……..
Thằng Trường, con Kiều cũng như thằng Tuấn trợn ngược mắt nhìn nó thì nó chỉ thẳng mặt tôi còn kêu
