Snack's 1967
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324655

Bình chọn: 9.5.00/10/465 lượt.

ĩnh

Thoái nhất bộ hải khoát thiên không”

(Nhịn được cái nóng nhất thời thì gió lặng sóng yên;

Lùi lại một bước nhường người thì biển trời bát ngát)

[58'>: nhất phi trùng thiên 一飛沖天 (Sử ký 史記) bay một cái vọt lên trời.

Đọc tiếp Có lẽ là yêu – Ngoại truyện

Phiên ngoại

Vệ Khanh về đến nhà, thấy nhà cửa ầm ĩ, trong phòng khách bừa bộn, quần áo, túi bóng chất đống trên sofa, giầy mỗi chiếc một nơi, linh tinh rải rác khắp nơi, đồ chơi vất lung tung, không có người quản lý… Vội đẩy cửa bước vào, thấy vợ đang ngồi trên thảm thu dọn quần áo, bên cạnh là một túi du lịch cỡ lớn. Con trai thì im lặng không giống như thường ngày, lúc này ăn mặc chỉnh tề, ngoan ngoãn ngồi trên giường, cầm sách, lật từng tờ một, ngẩng đầu nhìn thấy hắn, cũng không ồn ào đòi ôm giống ngày thường, nhìn trộm mẹ nhóc một cái, lại ngoan ngoãn cúi đầu đọc sách.

Không khí vô cùng nặng nề, hắn lắp bắp kinh hãi, nói: “Chu Dạ, em đang làm gì thế?” Cô ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn hắn một cái, đi tới trước tủ quần áo, cầm toàn bộ áo trên giá xuống, lại mở thêm một cửa tủ nữa, lấy toàn bộ quần áo của Vệ Chu xuống.

Vệ Khanh hoảng hốt, giữ cô lại: “Làm sao thế…” Chu Dạ không để ý tới hắn, cố ý kéo một cái vali nhỏ xuống đất, “rầm” một cái, trầm đục, đinh tai nhức óc. Rõ ràng là, tâm tình cô lúc này vô cùng khó chịu, tốt nhất không nên chọc giận cô.

Vì thế hắn quay lại ôm con, nói: “Tiểu Chu Chu ngoan, nói cho cha biết, mẹ con làm sao thế?” Vệ Chu ngồi trên đùi hắn, yếu ớt nói: “Mẹ nói cha hư, muốn dẫn cục cưng về nhà.” Vệ Khanh ngẩn người, quay đầu hỏi: “Về nhà? Em muốn về đâu?” Chu Dạ đóng sầm cái vali thật mạnh, hung hăng nói: “Về Thượng Lâm!”

Hắn vội đứng dậy, ôm vai cô, cợt nhả nói: “Về Thượng Lâm làm gì chứ?” Chu Dạ liếc hắn một cái, dùng sức đẩy hắn ra, bảo con: “Cục cưng đi xuống dưới kéo mẹ đi cùng.” Quả nhiên Vệ Chu chậm rãi bò xuống giường, không nói một tiếng, lôi kéo ống quần cô.

Vệ Khanh thấy cô muốn đi thật, một tay giữ vali của cô, hỏi: “Đang yên đang lành, về Thượng Lâm làm gì? Chu Chu còn phải đi học, em cũng phải đi dạy học cơ mà.” Sở dĩ lại ăn nói khép nép như vậy, đương nhiên là vì chột dạ.

Chu Dạ kéo kéo vali, thấy hắn không buông tay, dùng sức đá hắn một cái, lạnh lùng nói: “Bỏ ra!” Hắn ầm ĩ kêu lớn, cố ý kêu kinh thiên động địa, miệng nói: “Không buông, không buông!” Đấu sức thì cô không phải là đối thủ của hắn, hận nghiến răng nghiến lợi, buông tay thả vali ra, xoay người ôm Tiểu Chu Chu, quay đầu đi ra ngoài.

Vệ Khanh vội vàng đuổi theo, “Bên ngoài lạnh lẽo, ôm con đi ra ngoài, cẩn thận bị cảm lạnh.” Duỗi đôi tay dài, dễ dàng ôm hai mẹ con họ vào trong ngực.

Chu Dạ giãy dụa hai cái, ôm Tiểu Chu Chu hơi mỏi, nâng khuỷu tay huých hắn một cái, cảm thấy tay hắn buông lỏng một chút, vội vàng chui ra, thả con ngồi xuống sofa, đi về phòng ngủ kéo vali ra, lại cầm áo khoác của mình, cúi đầu cài đai lưng.

Vệ Khanh dính chặt bên người cô: “Chu Dạ, nếu muốn đi, em cũng phải nói cho rõ ràng, cứ lẳng lặng như vậy, anh biết thế nào được…” còn chưa nói xong, Chu Dạ cầm gối ôm trên sofa, đập liên tiếp vào người hắn, căm giận nói: “Anh còn biết đường về nhà à, anh còn biết đường về nhà à…”

Gối mềm đánh người, làm gì có chút đau đớn nào, hắn để mặc cô đánh, chạy trối chết: “Em nghe anh giải thích đã,

cùng bạn bè đi chơi, xã giao, xã giao mà thôi…”

Chu Dạ thấy hắn không đau, còn mình dùng sức quá độ, lại thành mệt mỏi, một tay cầm gối ngồi xuống bên cạnh hắn, bĩu môi: “Xã giao, xã giao à? Anh chơi đùa vui vẻ nhỉ, ba ngày ba đêm không về nhà…” cô biết Vệ Khanh không làm chuyện gì xấu, nhưng cứ theo thường lệ lại đi cùng với đám bạn hổ gấu ấy ra ngoài ngoại ô bắn súng. Gần đây hắn rất ít khi ra ngoài ăn chơi trác táng, chuyển hết niềm đam mê lên bắn súng. Cô cũng mặc kệ hắn, nhưng mà ba ngày ba đêm không về nhà, chuyện này không thể cứ để tiếp tục mãi được, cứ thế mãi, không phải loạn rồi sao? Cũng không phải cô muốn về Thượng Lâm thật, nhưng gần đây chiều chuộng hắn quá nhiều, lần này phải dạy cho hắn một bài học nhớ đời.

Vệ Khanh vội nhấc tay xin khoan dung, liều mạng giải thích nói: “Bà xã, không pahir như thế, hơn hai ngày trước anh mới về, không thể không đi cùng bạn bè…” Cô chỉ chỉ vào mũi hắn, hừ lạnh: “Đi công tác về, còn không về nhà, còn đi chơi với bạn bè cơ à? Anh giỏi lắm, bạn bè như tay chân, vợ con như quần áo có phải không? Nếu anh muốn chơi, thế thì anh cứ tự do tự tại mà đi chơi với bạn bè đi, em và Chu C