õ cửa phòng tắm, hưng phấn nói: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, em nghĩ ra một cái tên hay cực kỳ, nhất định mọi người sẽ thích.” Vệ Khanh tắm nước lạnh xong, đi ra, lười biếng hỏi tên gì. Cô ngây ngô cười: “Họ cha, thêm họ mẹ, không phải là một cái tên tuyệt hảo sao? Vệ Chu, Vệ Chu, đơn giản, âm vang có vần có điệu, ký dễ mà cũng đọc dễ, còn rõ nét, hơn nữa có ý nghĩa như thế, không phải là một cái tên rất hay sao?” Nói xong, kích động gọi điện kể cho Vệ mẫu.
Gọi điện thoại xong, cô còn khoa chân múa tay vui vẻ nói: “Mẹ cũng nói cái tên này không tệ, nhưng cha nói, nhũ danh nhất định phải để cho cha đặt.” Giải quyết dứt khoát, thế là đứa bé có tên là Vệ Chu. Có lẽ vì rất hưng phấn, một lúc sau, cô ôm bụng ngã xuống sofa, kêu ầm ĩ: “Vệ Khanh, Vệ Khanh…” Vệ Khanh sợ hãi, vội hỏi làm sao, liên tục nói: “Anh đã dặn em phải bình tâm dưỡng thai, chẳng chịu nghe lời gì cả.” Sắc mặt Chu Dạ tái nhợt nói: “Vệ Khanh, có lẽ em sắp sinh…” sợ tới mức, hắn vội vàng ôm cô đi bệnh viện.
Sau khi kiểm tra ra là sợ bóng sợ gió một hòi, Chu Dạ không có kinh nghiệm, cứ mỗi lần đau bụng đều nói là muốn sinh con, muốn sinh con. Làm thần kinh của Vệ Khanh nhanh chóng suy nhược, liên tục chạy tới bệnh viện mấy lượt, khiến các bác sĩ phải trấn an hắn đừng lo lắng. Gần ngày sinh vài ngày, kiên quyết chuyển cô vào nằm viện.
Gần đến giờ sinh lại có vấn đề, lúc đầu rõ ràng nói là đẻ thường, nhưng tới lúc trước khi sắp sinh, kiểm tra, lại phát hiện cuống rốn quấn quanh cổ hai vòng, cậu bé lại lấy chính cuống rốn làm đồ chơi, ở trong bụng thế mà vẫn không ngoan. Vì thế bác sĩ đề nghị mau chóng chuyển sang phương án sinh mổ, làm thiên hạ lại thêm một trận đại loạn.
Vệ Khanh cầm đơn chấp nhận giải phẫu, nhắm mắt, sắc mặt trắng bệnh, kiên nhẫn kí xuống. Bên trên tờ đơn viết rất nhiều trường hợp không may, không dám đọc thêm nhiều. Dưới sự lo lắng khẩn trương và tình yêu thương của ông bà nội, cha mẹ, bác cả, bác dâu, bé Tiểu Chu Chu đã thành công chào đời.
Em bé mới sinh, nhìn từ trên xuống dưới, đều rất giống Chu Dạ. Nhưng qua một trăm ngày sau, càng ngày lại càng giống Vệ Khanh, ngay cả tính cách cũng giống nhau như đúc.
Sau khi Chu Dạ tốt nghiệp, đạt được cơ hội giữ lại trường làm giảng viên, được rất nhiều sinh viên hoan nghênh. Vì cô còn trẻ, lại xinh đẹp, khiến rất nhiều sinh viên nam thường xuyên gửi hoa tươi thư tình, nối liền không dứt, nhất là vào ngày lễ nhà giáo, khắp nơi trong nhà đều có, khiến Vệ Khanh không vui. Cho nên chiều nào cũng tới đón bà xã về nhà, không quản mưa gió. Người ngoài nhìn thấy, hâm mộ vô cùng, nào biết đây là kết quả của sự ghen tuông.
Lại thêm một ngày lễ nhà giáo nữa trôi qua, lần này có một nam sinh không để ý cô đã có gia đình chồng con đẩy đủ, thẳng thắn tặng một bó hoa hồng lớn. Chu Dạ thì cứ ai tặng hoa cũng không từ chối. Vệ Khanh sớm đoán được tình huống này, giữa chiều đã thúc giục cô về, nói muốn tới nhà trẻ đón con.
Chu Dạ vừa nghe là đi đón con, cũng không thắc mắc, ôm hoa tươi, cầm túi xách đi xuống dưới. Sắc mặt Vệ Khanh vẫn tối sầm như thường lệ, thúc giục cô: “Được rồi, được rồi, đống hoa này tùy tiện để thế nào chẳng được.” Ý hắn là, tốt nhất là ném vào thùng rác. Vệ Khanh không thể nào hiểu nổi, đám sinh viên giờ cả ngày suy nghĩ những cái gì trong đầu?
Hai người đi tới cửa nhà trẻ tư nhân, thấy Tiểu Chu Chu đứng ngoài vườn hoa nói chuyện với một bạn nhỏ, liên tục gọi, nhóc cũng không để ý. Tiểu Chu Chu chưa tới ba tuổi, mi cong mắt to, thông minh nhanh nhẹn, kế thừa ưu điểm của cha mẹ, là tiểu soái ca mà toàn bộ nhà trẻ khó gặp được, rất được cô giáo và bạn bè hoan nghênh. Chu Dạ đi tới, vừa định gọi nhóc, đã thấy nhóc ra vẻ như người lớn, ôm cô bé bên cạnh, thân mật hôn lên má bé: “Anh thích em nhất!” bé gái kia lập tức nín khóc, mỉm cười, thân thiết gọi nhóc là Vệ ca ca.
Chu Dạ kinh hãi mỉm cười, đón con về nhà, lúc về phòng ngủ, liên tục mắng Vệ Khanh, nói hắn làm hư con! Vệ Khanh giữ hai tay cô vòng ra sau lưng, ép hỏi: “Nói, em thích ai nhất!” Cô cười, nói đương nhiên là thích con nhất. Vệ Khanh không có được đáp án mong muốn, bắt đầu không kiêng nể trừng phạt. Chu Dạ vội nói: “Con còn đang ở bên ngoài!” Vệ Khanh lại hỏi: “Nói đi, thích ai nhất, dám nói lung tung, chắc chắn không tha thứ!”
Chu Dạ không còn cách nào khác, đành phải nhún nhường, thản nhiên cười: “Đồ ngốc, đương nhiên là thích anh nhất!”
[57'>: “Nhẫn nhất thời phong bình lãng t