không chịu nghe lời thế nhỉ, bác sĩ nói, phải chú ý nghỉ ngơi, có biết không? Suốt ngày chỉ cắm mặt vào ti vi!” Chu Dạ bị hắn nói làm mất hứng, bĩu môi: “Làm gì mà suốt ngày, vất vả lắm mới xem được một lúc, anh phá bĩnh liên tục, cố tình bới móc đấy chứ!”
Vệ Khanh thấy cô còn thò đầu ra nhìn ti vi, dứt khoát tắt đi, dùng khí thế chủ nhà nói: “Nghe lời nào, mau đi uống canh. Mẹ cố ý sai người đưa tới, không uống xong không được ăn vặt.” Vì cô mang thai, thèm mấy món chua chua ngọt ngọt, Vệ Khanh liền lấy ra để uy hiếp cô, nói được làm được.
Chu Dạ không cam lòng, không muốn ngồi xuống bàn ăn, mỗi ngày đều nhìn một đống thuốc bổ khác nhau, không cảm thấy có khẩu vị, ánh mắt còn liếc nhìn ti vi, bỗng nhiên cô nói: “Em bưng ra ban công uống, ra ngoài ngắm phong cảnh cho thoải mái.” Chuẩn bị trở về phòng khách tiếp tục xem ti vi. Đang tới đoạn gay cấn thì bị dừng lại, không phải cố tình hại cô sao?
Vệ Khanh làm sao không hiểu mưu đồ của cô, nói: “Uống canh thì đừng có đi tới đi lui, nhìn đông ngó tây nữa, uống xong đi xuống tản bộ, hít thở không khí trong lành, có lợi cho thai nhi phát triển.” Mặc kệ cô kháng nghị thế nào, vẫn lôi kéo cô đi bộ một vòng lớn, tận tới khi trời tối mới trở về.
Chu Dạ tức giận, vẫn còn sớm đã leo lên giường, cái người đáng ghét nào đó, hoàn toàn theo chủ nghĩa gia trưởng độc tài, ngay cả một chút tự do cũng không có! Nửa đêm nôn ọe, cứ đứng dậy là lại nôn. Vệ Khanh đau lòng toát mồ hôi, thương xót nói: “Bà xã, sau lần này chúng ta sẽ không sinh nữa, cố gắng nhẫn nhịn rồi sẽ qua!”
Cô yếu ớt nằm xuống giường, nhìn đồng hồ treo tường, mới hai giờ ba mươi sáng, bỗng nhiên ôm hắn gọi ‘ông xã’, làm Vệ Khanh hoảng hốt, vội hỏi làm sao? Chỉ cần cô gọi một tiếng ‘ông xã’, hắn lại cảm thấy lâng lâng sung sướng. Cô nói: “Ông xã, em thèm ăn mơ dầm, loại mơ to bằng ngón tay cái, chua chua, ngọt ngọt, ăn ngon lắm.” Nói xong, còn chảy nước miếng. Vệ Khanh gật đầu: “Không sao, ngày mai anh đi mua.”
Cô làm nũng: “Em vừa mới nôn, cảm thấy không thoải mái, giờ rất thèm ăn.” Vệ Khanh nhìn ra ngoài, khó xử: “Bây giờ sao? Người ta đã đóng cửa hết rồi. Sáng sớm mai anh sẽ đi mua, giờ ăn ô mai nhé?” Bò dậy đi tìm gói ô mai cho cô, Chu Dạ vẫn còn ghi hận chuyện xem ti vi lúc chiều, không chịu, quấn quýt lấy hắn, nói: “Không… hiện giờ em thèm ăn mơ dầm cơ, ông xã, ông xã.” Vệ Khanh không còn cách nào khác, đành phải giữa đêm hôm khuya khoắt, đi mua về cho cô.
Chờ hắn khổ sở mới mua về, thì cô đã say ngủ. Hắn cẩn thận đắp chăn cho cô, cất mơ dầm vào trong tủ lạnh, để cho cô sáng sớm tỉnh dậy có thể ăn. Người con gái có được hạnh phúc như vậy, thảo nào lại khiến người ta sinh lòng đố kỵ.
Còn có một chuyện quan trọng khác, đó là đặt tên cho cục cưng. Chu Dạ thì hi vọng là con gái, như vậy thì cô có thể giúp con tết tóc, mặc váy, xinh đẹp tuyệt trần, giống như cô trước đây, khiến nhiều người hâm mộ. Không ngờ, bác sĩ lại nói có lẽ là một thằng nhóc. Vệ gia càng coi cô như phượng hoàng, bất kể làm gì cũng có người để ý, chỉ sợ cô xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Sau khi cô tốt nghiệp, mọi người đều mãnh liệt yêu cầu, không thể không ở yên trong nhà.
Vệ Khanh mở bộ từ điển Khang Hi, tra một đống trên, chỉ vào một tên trong s
ố đó: “Em xem chữ này xem, trên là văn võ, dưới là tiền, văn võ song toàn lại có tiền, đúng là một cái tên hay!” Chu Dạ khinh thường nói: “Tìm cái tên gì mà lạ thế? Đọc là gì?” Vệ Khanh nhìn lại, nói: “Anh cũng quên rồi, đợi tra lại đã.”
Chu Dạ dứt khoát gạt đi, đập đập tay vào cái tên kia nói: “Đừng có đặt cái tên lạ lùng mà không ai biết như thế, đặt tên mà người ta có thể nhớ kỹ mà vẫn có thể nói là có văn hóa ấy. Theo em thì, gọi là Vệ Nhất là được rồi, anh xem Nhất Phi Trùng Thiên [58'>, bỗng nhiên nổi tiếng, quá tốt còn gì!”
Vệ Khanh mắng cô cẩu thả, đương nhiên không đồng ý. Có cái tên thôi mà nghĩ từ đầu năm tới cuối năm, Vệ lão đại tướng, Vệ mẫu, thậm chí cả Vệ An đều nghĩ ra rất nhiều cái tên khác nhau, vậy mà vẫn chưa chọn được tên nào. Một hôm, Vệ Khanh chán nản ngồi ôm cô hết hôn lại cắn. Chu Dạ tức giận nói: “Muốn động dục thì ngồi ra góc tường đi!” Vệ Khanh than thở, mấy tháng nay hắn nhịn sắp không chịu nổi nữa, mỗi ngày đều lo lắng chăm sóc cho cô sinh hoạt hàng ngày, không còn gì vất vả hơn. Hoa hoa đại thiếu gia chịu đựng tới mức gầy rộc cả người, khiến Vệ mẫu nhìn thấy cũng rất đau lòng.
Chu Dạ vác bụng to gõ g
