uyệt ấy, đến nơi này làm gì chứ?”
Vệ Khanh cười làm lành: “Chị dâu, trước kia em còn trẻ không hiểu chuyện, hiện giờ không phải đã sửa rồi sao? Chuyện lần này thật sự là hiểu lầm, em biết em có sai, nhưng cũng phải cho em một cơ hội sửa chữa chứ? Chị không nể mặt em, cũng phải nể mặt cha mẹ, được không?”
Trần Lệ Vân nghiêm mặt trách cứ: “Vẫn nói năng ngọt xớt như vậy! Thảo nào Chu Dạ không bỏ chú được. Khuya rồi, tôi muốn đi ngủ, chú về trước đi.” Vệ Khanh biết tính chị khó khăn, đành cầu xin: “Chị dâu, chị giúp em, giúp em khuyên nhủ Chu Dạ, cô ấy không vui, em sợ cô ấy làm khổ bản thân…”
Chị tức giận mắng: “Vệ Khanh, chú không tự kiểm điểm lại tác phong của chính mình, lại còn muốn tôi giúp chú? Ở bên ngoài trái ôm phải ấp, về nhà còn muốn có vợ hiền hầu hạ, chú tưởng trên đời này có mộng đẹp thế à? Nếu tôi là Chu Dạ, đừng nói là không để ý tới chú, còn thẳng tay đánh cho chú một trận!” Chị là người nghiêm túc, không quen nhìn mấy chuyện trăng hoa thế này, cho nên không ưa Vệ Khanh.
Vệ Khanh biết chạm đúng vào nòng súng, một mình Chu Dạ đã khó đối phó, lại thêm cả Trần Lệ Vân, hắn chỉ có cách buông khôi giáp, bỏ trốn mất dạng, nhìn Trần Lệ Vân, trong lòng khóc rống một tiếng, chạy trối chết.
Một mình nằm trên giường lớn, Vệ Khanh lăn qua lộn lại không ngủ được. Đã quen ôm Chu Dạ ngủ, đúng là không thể nào chịu nổi cảnh ôm chăn ngủ một mình, hắn nghĩ, bất kể thế nào, cũng phải nghĩ cách đưa cô về. Mà đầu tiên phải vượt qua ải của Trần Lệ Vân, hắn tự nhận bản thân không phải là đối thủ, chỉ có cách nhờ cao nhân ra tay.
Vệ An nhận được điện thoại của hắn, thất thanh nói: “Cái gì? Em bảo anh nói chuyện với Lệ Vân á?” tính tình Trần Lệ Vân thế nào, không phải anh không biết, anh cũng không dám đi trêu chọc chị. Đương nhiên không đồng ý, “Đây là chuyện hai vợ chồng chú, tự mình giải quyết đi.”
Vệ Khanh nói: “Anh, người ta nói, đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh[53'>, anh không thể bỏ mặc em chứ? Anh chỉ cần đi cùng em tới chỗ chị dâu, một người đối phó một người, không phải dễ dàng hơn sao? Anh không biết hôm qua chị mắng em thê thảm thế nào đâu, chị còn dọa đánh em nữa, anh nói em dám một mình đi gặp chị sao?”
Vệ An ngoài miệng mắng hắn đáng đời, nhưng trong lòng đương nhiên biết sự lợi hại của Trần Lệ Vân. Trước kia Vệ Khanh luôn kiêng dè chị, trước mặt chị, có giận tới mấy cũng không dám hừ một tiếng. Mà Trần Lệ Vân cũng chưa bao giờ quản chuyện yêu đương của hắn. Có một em trai như vậy, bị hắn quấn quýt không buông tha, đành phải đồng ý, buổi tối sẽ đi cùng hắn.
Chu Dạ tỉnh dậy, Trần Lệ Vân đã rời đi từ sớm. Lúc đánh răng lại thấy buồn nôn, cô không biết những người khác khi mang thai thế nào, vì sao cô lại buồn ngủ và buồn nôn. Trong lòng không biết có nên giữ lại đứa bé này hay không, vì thế ủ rũ đi dạo phố.
Thời tiết trong lành nhưng vẫn lạnh, trên cây bàng đã đâm chồi những mầm xanh mơn mởn, lá cây non mềm từ từ phát triển, gió nhẹ thoảng qua. Tới bệnh viện quen thuộc, bước chân chậm lại một chút, rồi cô kiên quyết đi vào.
Ngồi xếp hàng bên ngoài, bên cạnh là một sản phụ, khoảng ba mươi tuổi, bụng đã to rõ, bắt chuyện chào hỏi. Cô hỏi chị mấy tháng rồi, chị nói đã được sáu tháng, hiện giờ cứ một thời gian lại tới bệnh viện khám một lần, lại hỏi Chu Dạ tới bệnh viện làm gì. Cô ấp a ấp úng nửa ngày mới nói mình cũng có thai, không biết có nên giữ đứa bé lại hay không.
Sản phụ kia liền biến thành một chuyên gia tâm lý giáo huấn cô: “Em gái, đã có rồi thì đừng phá thai, đừng
nghe mấy loại quảng cáo, phá thai an toàn gì gì đó, tác hại rất lớn, ảnh hưởng tới sức khỏe, nhất là lần đầu mang thai! Nạo thai sẽ làm tổn thương thành tử cung, về sau khi mang thai sẽ dễ dàng bị thai lưu hoặc sinh non, mà lớp màng bên trong tử cung bị tổn thương, sẽ làm cho mỗi lần mang thai ảnh hưởng tới chức năng của cuống rốn, ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự phát triển của trẻ sơ sinh, sinh sớm. Sau này còn có thể dẫn tới vô sinh.”
Sắc mặt Chu Dạ trắng bệch, vội hỏi: “Thật vậy sao?” thực ra cô tới bệnh viện hỏi thăm mà thôi, không nghĩ nạo thai lại đáng sợ như vậy.
Sản phụ kia trịnh trọng gật đầu: “Đương nhiên là thật! Nhìn em còn trẻ như vậy, có lẽ là nhất thời lầm lỡ. Nếu đã có điều kiện sinh, tốt nhất nên sinh ra, vất vả một chút, nhưng đứa bé là máu thịt của mình, làm sao nỡ phá bỏ chứ?” lại thuận miệng hỏi một câu: “Em kết hôn chưa?” Cô nói đã k