XtGem Forum catalog
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324971

Bình chọn: 7.5.00/10/497 lượt.

trong phòng ngủ, không còn vali nữa, ở tủ quần áo, mấy bộ đồ thường ngày cũng không thấy đâu.

Vệ Khanh ảo não ngồi xuống giường, không ngờ cô lại giận như vậy. Không đến mức thế chứ, hôm qua không phải đã trả lời hết rồi sao, giận thì giận, ngay cả một chút biểu hiện cũng không có, hôm nay đột ngột rời đi, vì sao lại như vậy?

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu, có lẽ cô về nhà, vì thế gọi điện về, cứ bình thường nói chuyện linh tinh vài câu, rồi thám thính: “Mẹ, Thi Thi có về nhà không?” Vệ mẫu nói: “Không, làm sao thế?” Vệ Khanh vội vàng nói không có việc gì, không có việc gì.

Vệ mẫu cảm thấy có chuyện gì đó, nói: “Hôm nay sao thế nhỉ? Vừa nãy Vệ An gọi điện về, cũng hỏi con bé. Con bé làm sao thế? Không xảy ra chuyện gì chứ?” Hắn vội vàng nói: “Là thế này, Thi Thi nói muốn về nhà ăn cơm, cho nên con mới hỏi cô ấy có về nhà trước không?”

Vệ mẫu “à” một tiếng, hỏi: “Vậy tối nay các con về sao?” Hắn nói: “Không ạ, tối nay con phải đi tiếp khách, không về được, lần khác con về.” Vệ mẫu lại bảo để Chu Dạ về một mình. Hắn vộ nói: “Sao có thể để cô ấy về một mình được, con sẽ lo lắng.” Biết mẹ hắn đa nghi, vì thế nói: “Hai hôm nữa, bọn con về thăm cha mẹ sau. Con còn có việc, con cúp máy đây.”

Nếu không quay về Vệ gia, chẳng lẽ lại về nhà mẹ đẻ à? Nhẩm tính thời gian, nếu đi từ sáng, có lẽ giờ đã về tới nơi. Vì thế gọi điện cho cha Chu Dạ, đầu tiên nhiệt tình nói chuyện, hỏi thăm sức khỏe của ông, gần đây thế nào, chân có bị đau không. Cha cô vui vẻ nói tất cả đều tốt, còn dặn hắn chú ý sức khỏe, đừng để mệt quá. Vệ Khanh cẩn thận nói: “Chờ một thời gian nữa, con và Chu Dạ rảnh rỗi, sẽ trở về thăm cha.” Cha cô nói cũng được, cũng muốn gặp hai người bọn họ. Lại hỏi Chu Dạ gần đây thế nào, dặn cô phải chăm sóc bản thân cho tốt.

Theo như lời cha cô, dường như cô không về nhà. Vậy là đi đâu? Ở Bắc Kinh cô cũng không có bạn bè thân thiết, cơ bản là không có nơi để đi. Mà theo tính cô, có lẽ sẽ không tới khách sạn. Lại gọi điện thoại, kết nối thì vấn kêt nối được, nhưng lại không có ai nghe máy.

Trong lúc cuống quýt lo lắng, sợ cô xảy ra chuyện, lại nhận được điện thoại của Vệ An: “Em trai, lần này chú gây chuyện lớn rồi! Đều là người đã kết hôn, còn không biết chừng mực, cả ngày cùng với những người phụ nữ khác, trái ôm phải ấp, cũng lo ảnh hưởng tới chuyện gia đình. Cứ thế này, anh không biết chú làm cấp trên người khác thế nào? Gây chuyện lớn như vậy, rốt cuộc chú định giải quyết chuyện này thế nào đây?”

Vệ Khanh nói: “Anh, em như thế nào chẳng lẽ anh còn không hiểu sao? Anh nghĩ em còn hứng thú làm mấy chuyện thế à? Em không cố ý, em cũng không biết phải làm sao nữa, để có thể sửa chữa sai lầm này. Hôm đó em say rượu, em thừa nhận, hơi không kiểm soát được hành vi, nhưng em cũng oan ức lắm!” người ta ăn trộm gà không thành còn được nắm gạo, hắn thật đáng thương, ngay cả ý nghĩ ăn trộm gà cũng không có, còn mất cả chì lẫn chài.

Vệ An dạy bảo hắn: “Bây giờ nói lời này thì có ích gì chứ? Ai bảo trước kia chú cứ lăng nhăng tùy tiện như vậy, bảo sao người khác lại có thành kiến với chú. Cứ nghĩ lãng tử quay đầu dễ dàng thế à? Hơn nữa, chuyện này huyên náo như thế, chú kêu Chu Dạ còn mặt mũi nào ra ngoài? Bên ngoài có bao nhiêu lời khó nghe, không phải chú không biết! Thím ấy vẫn còn là trẻ con, làm sao chịu được mọi người đàm tiếu? Chú đấy, đúng như lời chị dâu chú nói, tật xấu không sửa!”

Vệ Khanh thở dài: “Được, được, được, đều là em sai, lần sau em hứa sẽ không tái phạm. Chúng ta

đừng nói chuyện này nữa, Chu Dạ thu dọn hành lý, bỏ lại chìa khóa, cũng không biết đi đâu, gọi điện thoại cũng không nghe máy, em lo chết được, không biết có xảy ra chuyện gì không? Anh hai, hay là anh phái cấp dưới đi tìm hộ em đi? Bắc kinh lớn như vậy, cô ấy cũng không trốn đi, tìm một người chắc không khó khăn gì…”

Vệ An tức giận nói: “Nói dễ nghe thế! Phái ai đi tìm? Trinh sát sao? Loạn cả rồi! Nếu không phải là nể tình anh em, còn lâu mới nói cho chú biết!” Anh nói cho Vệ Khanh biết Chu Dạ đang ở chỗ Trần Lệ Vân.

Vệ Khanh thở phào nhẹ nhõm, “Biết cô ấy ở đâu là ổn rồi, đỡ phải lo mất ăn mất ngủ… em sẽ nhanh chóng tới đón cô ấy về, chị dâu quen sống yên tĩnh, Chu Dạ chỉ giỏi làm càn.”

Vệ Khanh cũng chưa từng tới khu tập thể quân nhân nơi Trần Lệ Vân ở, bảo vệ canh gác nghiêm ngặt, hắn không thể vào được, may là gặp người quen, người ta mới cho p