tổng hợp lại phản ứng mấy ngày gần đây, cùng với đống sách trên tay, không cần nghi ngờ gì nữa, hắn sắp làm cha rồi.
Vui như lên trời, thiếu chút nữa thì hô ầm lên, liên tục gõ cửa, lắp bắp nói: “Bà xã, bà xã… anh không biết em mang thai, em biết khi nào..” Chu Dạ ‘rầm’ một tiếng, đạp cửa đi ra: “Anh còn dám nói nữa à? Không phải anh dùng biện pháp tránh thai sao? Sao lại có thể mang thai?” hầm hầm nhìn hắn.
Vệ Khanh ngây ngốc cười, “Cái kia, có là có, không ngờ lại trúng thưởng , chuyện như vậy cũng là bình thường– bà xã, em đã mang thai , cần phải chú ý thân thể, chúng ta về nhà đi thôi…” Chu Dạ giận, “Anh cứ nằm mơ đi! Cùng với người đàn bà khác khanh khanh ta ta, bỏ lại bà xã mang thai, bây giờ muốn ở thì ở, muốn đi thì đi, rốt cuộc anh có lương tâm hay không?”
Cô càng nói càng uất ức, không kiềm chế được, nước mắt rơi như mưa, cảm xúc kinh ngạc, bất an, phẫn nộ lắng đọng bao nhiều ngày, khiến cô trằn trọc thống khổ, tất cả đều trút hết ra, không thể dừng lại.
Vệ Khanh luống cuống tay chân, “Bà xã, em đừng khóc. Đều là lỗi của anh, anh thề từ sau không tái phạm! Từ giờ trở đi: anh chỉ quan tâm một mình, nhất định chiều em, không lừa em, hứa với em việc gì anh cũng sẽ làm được, mỗi lời nói với em đều là thật lòng. Nhất định không bắt nạt em, không mắng em, còn phải tin tưởng em; người khác bắt nạt em, nhất định sẽ bênh em trước; lúc em vui vẻ anh cũng sẽ vui theo; lúc em không vui, anh sẽ dỗ cho em vui; vĩnh viễn chỉ thấy em xinh đẹp nhất, nằm ngủ cũng mơ thấy em, trong tim anh chỉ có một mình em…” nói liền một tràng dài.
Những lời này đều là trước kia bị cô ép đọc, nhưng hiện giờ đã phát huy công dụng. Cô hừ lạnh: “Hoa ngôn xảo ngữ, có hoa không cả, anh có thể một lần thật lòng được không?”
Này đoạn nói trước kia bị nàng buộc lặp lại niệm, hiện tại nhưng thật ra phái thượng công dụng. Chu Thị hừ lạnh, “Hoa ngôn xảo ngữ[54'>, có hoa không quả, ngươi có thế nào một lần là thật tâm?”
Vệ Khanh nhấc tay thề, “Bà xã, lần này anh thật tình thành ý, nếu có nửa lời nói dối, thiên lôi đánh chết anh cũng không oán hận.” Chu Dạ cười rộ lên, “Thiên lôi đánh chết? Anh đừng làm trò nữa! Giờ có cột thu lôi, có đánh cũng không đánh trúng đầu anh được!” Đóng cửa lại, không để ý đến hắn.
Cách một lớp cửa Vệ Khanh ăn nói khép nép: “Bà xã, rốt cuộc phải làm sao em mới bằng lòng tha thứ cho anh? Em không nể mặt anh, cũng phải nể mặt đứa nhỏ ở trong bụng chứ — ”
Nói tới chuyện này lại giận, Chu Dạ điên tiết đi ra, hai tay chống nạnh, chỉ vào mặt hắn nói: “Muốn tôi tha thứ cho anh à, được! Trừ phi anh quỳ xuống xin lỗi!”
Là ai từng nói dưới đầu gối nam nhi có hoàng kim?
[51'>: Tri thác năng cải thiện mạc đại yên: Người tự biết lỗi và cải thiện chính mình thật là bao dung vĩ đại.
[52'>: “ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ” : xuất phát từ tác phẩm “Tỉnh thế hằng ngôn” của Phùng Mộng Long. Gồm 2 câu: ốc lậu thiên phùng liên dạ vũ – thuyền trì hựu ngộ đả đầu phong (屋漏偏逢连夜雨 – 船迟又遇打头风). Giải nghĩa: phòng dột còn phải trải qua suốt đêm mưa, thuyền đã đến trễ còn phải đi ngược gió. Hàm ý: hoạ vô đơn chí, tai hoạ đến dồn dập. Chuyển thơ:
Nhà dột còn gặp mưa giông
Thuyền ai chấp chới gió không cho về
[53'>: Đả trượng thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh: Giao chiến có anh em, xuất trận có cha con hỗ trợ
[54'>: Hoa ngôn xảo ngữ: lời ngon tiếng ngọt, ngọt như mía lùi.
Chương 63
Đương nhiên là Vệ Khanh nghĩ cô nói nhảm, dày mặt nói: “Bà xã, em giận anh cũng được, nhưng cũng không thể làm phiền chị dâu có đúng không? Có gì thì chúng ta
từ từ nói, theo anh về nhà đã có được không?” Thấy cô nghiêm mặt không nói lời nào, đi tới mạnh mẽ ôm cô, tay đặt lên bụng cô, hoan hỉ nói: “Ngày mai chúng ta tới bệnh viện kiểm tra, xem tình hình em bé thế nào nhé! Tay em lạnh quá, phải mặc nhiều quần áo vào mới được…”
Chu Dạ dùng sức đẩy hắn ra, tức giận nói: “Anh còn dám động tay động chân, coi chừng tôi không khách sáo với anh nữa!” Tưởng thế là xong sao, đừng có mơ! Vệ Khanh vội nói: “Nhẹ chút, nhẹ chút, động tác nhẹ nhàng thôi, đừng làm ảnh hưởng tới con…” Chu Dạ cười lạnh: “Con à? Anh mà cũng xứng đáng là cha người khác sao?”
Lời này đúng là đả thương người khác, Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, dù anh có làm sai điều gì, em cũng không thể nói như vậy được. Anh vẫn hi vọng hai chúng ta có con, để tình cảm giữa chúng ta càng thêm bền chặt. Anh thật lòng muốn quan tâm tới em, và cả con nữa, hai người đã trở thành người quan trọng nhất với anh, huyết nhục tương liên [55'>. Chu Dạ, anh cũng là lần đầu tiên làm chồng, lần đầu tiên làm cha, cho nên nhiều lúc cư xử k