iận nói: “Gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, hai đứa ỷ đông hiếp ít, không phải anh hùng hảo hán.” Ngồi xuống bên cạnh Trần Lệ Vân: “Đừng đi pháo, phải qua sông trước, sát nhập doanh trại đối phương, vây Ngụy cứu Triệu.”
Trần Lệ Vân suy nghĩ một lát, đúng là nước cờ Vệ An đưa ra rất hay, vì thế hòa nhau một ván. Chu Dạ căng thẳng nói: “Đại ca xuất mã, nặng như núi Thái Sơn. Vệ Khanh, cả ngày anh chỉ giỏi khoác lác, vào thời khắc quan trọng, đừng làm em mất mặt đấy nhé.” Vệ Khanh xắn tay áo, hùng hổ nói: “Tiểu thư xinh đẹp, xin hãy để tôi vì người mà chiến đấu.” Hôn hôn tay Chu Dạ, giống như một kỵ sĩ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngồi xuống. Hiện giờ Chu Dạ toàn tâm toàn ý hướng về hắn, nói: “Anh phải thắng đấy nhé, thua là bị phạt.”
Vệ An nghe hai người bọn họ nói chuyện, nhịn cười, chỉ vào Vệ Khanh nói: “Anh cược là chú thua, để xem chú chịu phạt thế nào.” Dáng vẻ đã dự đoán trước. Ngay cả Trần Lệ Vân cũng buồn cười, muốn nhìn Vệ Khanh chịu phạt, vì thế ngồi một bên xem cơ. Cô không giống Chu Dạ, xem là xem, không nói một lời.
Vệ An vốn giỏi bày mưu nghĩ kế, chỉ huy chiến thắng không biết bao nhiêu lần, đương nhiên Vệ Khanh không phải đối thủ của anh, đau khổ chống đỡ nửa tiếng, lộ vẻ sầu thảm vì sắp bại trận. Trần Lệ Vân buột miệng nói: “Cô chú lấy hai đánh một, cuối cùng còn quân lính tan rã, đúng là rất mất mặt!” Chu Dạ thở dài: “Hu hu… không có cách nào khác, ai bảo anh hai đau lòng thay chị dâu, nửa đường giết sạch, đây đúng là anh hùng cứu mỹ nhân nha!”
Cô trêu chọc như vậy, khiến Vệ An và Trần Lệ Vân đều xấu hổ. Chu Dạ biết thời thế, vội nói: “Vệ Khanh, đi lên lầu, anh thua thảm như vậy, chưa tính sổ với anh đâu!” Vệ Khanh hiểu ý, đi theo cô lên lầu, để phòng khách lại cho hai người kia.
Lập tức yên tĩnh trở lại, cũng không biết nói gì cho tốt, giật mình ngồi đó, cảm thấy ngượng ngùng. Trần Lệ Vân ngồi thẳng lưng, nhưng ánh mắt lại nhìn xuống đất, giống như lo lắng. Một lát sau, phản ứng lại, ngồi đây làm gì chứ, chỉ lên lầu, đứng dậy muốn đi. Vệ An xếp bàn cờ xong, nói: “Đêm dài đằng đẵng, gió lạnh, nếu không bận gì thì chúng ta chơi một ván.”
Trần lệ Vân quay đầu, thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh, trong ánh mắt ấy chỉ có hình ảnh phản chiếu của mình, không hiểu vì sao lại nhớ về thời còn trẻ, lần đầu tiên nhìn thấy anh, dường như cũng giống thế này, khi đó vẫn còn ở trong trường, mọi người đều còn trẻ, so với Chu Dạ bây giờ còn nhỏ hơn, cả ngày huấn luyện, người đầy vết thương, vừa kêu khổ thấu trời, vừa vui cười đùa giỡn. Nhưng chớp mắt một cái, nhiều năm trôi qua, như nước chảy vô tình. Giống như bạn bè trước kia, không có lý do gì từ chối, vì thế gật đầu nói ‘được.’
Hơn mười năm qua, đây là lần đầu tiên hai người hòa thuận, mặt đối mặt ngồi cùng một chỗ. Theo tuổi tác tăng lên, tâm tình đã có thay đổi. Thời trẻ cố chấp, theo thời gian trôi qua, cũng chậm rãi nhạt đi.
Chu Dạ ở trên lầu ngó xuống, che miệng cười trộm, cảm khái nói: “Anh nói xem, nếu anh hai và chị dâu có thể hòa bình như vậy, thật tốt biết bao.” Vệ Khanh gật đầu: “Nóng vội không ăn được đậu hũ, việc gì cũng phải từ từ.” Khoảng cách giữa hai người bọn họ vẫn rất lớn, không phải một sớm một chiều mà xóa bỏ được. Quả nhiên, hai người chơi cờ xong, ai về phòng nấy. Không lâu sau, Trần Lệ Vân thay quần áo, rời đi. Đi theo sau là Vệ An nhận được điện thoại khẩn, vội tới văn phòng, đêm đó dùng máy bay riêng đi châu Âu.
Chu Dạ vẫn xấu hổ, sợ cha mẹ Vệ Khanh chê cười, đòi một mình ngủ ở phòng dành cho khách. Vệ Khanh trái phải dụ dỗ không có kết quả, đành phải nói: “Anh cũng ngủ ở phòng khách.” Chu Dạ vội đẩy hắn: “Đi về phòng, đi về phòng, danh bất chính ngôn bất thuận, để cha mẹ nhìn thấy, xấu hổ lắm.” Vệ Khanh xấu xa nói: “Em nghĩ cha mẹ không biết à? Mẹ đã là lão hồ ly thành tinh, còn không nhìn ra dấu vết để lại sao?”
Chu Dạ đỏ mặt, xấu hổ không thôi: “Hứ, nói bậy bạ gì chứ! Nếu không đi thì em đi.” Dưới sự dạy bảo của mẹ, cô vẫn muốn giư
̃ đêm đầu tiên cho tân hôn, nhưng đạo hạnh quá thấp, bị hắc sơn lão yêu Vệ Khanh thu phục, trước tiên đòi quyền lợi chồng vợ. Vì chuyện đó mà cô vẫn canh cánh trong lòng.
Vệ Khanh ôm cô cười: “Đầu tháng mười mẹ đã hỏi anh, bao giờ chúng ta mới kết hôn, là cái lần mà chúng ta…” Mặt Chu Dạ đỏ bừng, lần đó Vệ Khanh động chân động tay với cô, Vệ mẫu hỏi đã tìm được đồ chưa, đẩy cửa bước vào tự mình lấy. Lúc đo