Polaroid
Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328653

Bình chọn: 7.5.00/10/865 lượt.

. Lạnh giọng nói: “Cho ta đổi hào!” Nàng cho tới bây giờ không tra quá của hắn tin nhắn điện thoại, không có nghĩa là nàng không thèm để ý! Muốn tới sẽ cái rút củi dưới đáy nồi (một kế trong binh pháp Tôn Tử) , sạch sẽ bớt việc!

Vệ Khanh giật mình, đúng là cọp mẹ.

Về sau dưới sự bức bách của Chu Dạ, không thể không đổi số mới, thông báo cho mọi người mà toát cả mồ hôi. Nhưng là điều kiện song phương, hắn cũng không thể không công đổi số điện thoại được. Hắn yêu cầu Chu Dạ, chỉ cần là chuyện liên quan tới Ninh Phi, nhất định phải thông báo cho hắn biết. Mặc dù Chu Dạ kháng nghị, trải qua cò kè mặc cả, không phải là đối thủ của gian thương như hắn, đành phải đồng ý.

Vệ Khanh và Chu Dạ, một người háo sắc như sói, một người nóng tính như hổ. Chỉ có thể ngẩng đầu nói trời cao an bài, là một chữ “duyên”, tuyệt không thể tả.

Chương 55

Từ sau đêm vũ hội đó, Ninh Phi không còn chủ động đi tìm Chu Dạ. Thỉnh thoảng hai người chạm mặt trên đường, Chu Dạ vẫn nhiệt tình chào hỏi, tỏ vẻ vẫn như trước đây. Ninh Phi luôn lẳng lặng nhìn cô, không lên tiếng, nhiều lắm thì gật đầu chào, ánh mắt không tránh khỏi u buồn, thiếu niên mười tám tuổi, càng trầm mặc hơn so với trước kia, cả ngày không nói lời nào. Cô hơi xấu hổ, nhưng thấy dường như cậu ta không để ý, nghĩ rằng rốt cuộc việc này cũng trôi qua.

Qua lễ Noel, nhanh chóng sang năm mới. Thời tiết rét lạnh, nhưng vẫn chưa có tuyết rơi, không khí khô ráo, giống như nước không đủ vậy. Mặt trời sáng chói, chan hòa chiếu lên người, gió vẫn như trước phần phật thổi, tóc dài tung bay toán loạn, cọ vào mặt rất khó chịu. Lại thêm một mùa đông nữa trôi qua, tóc mái của cô đã sắp che kín mắt. Trước tết Nguyên đán một ngày, không ngờ lại nhận được điện thoại của Ninh Phi, thản nhiên nói muốn gặp cô, giọng điệu rất bình tĩnh. Nhưng sự bình tĩnh này lại là cô thấy lo lắng, vội vàng tìm cớ từ chối.

Ngày hôm sau, cô vẫn ở trong thư viện cho hết thời gian. Có người quen nhìn thấy cô, giật mình hỏi: “Chu Dạ, bạn ở chỗ này à, bên ngoài có người tìm bạn sắp điên rồi kìa!” Cô hoảng hốt, vội vàng hỏi ai tìm cô. Người nọ lắc đầu: “Không biết, vì mình gặp vài người hỏi có thấy bạn ở đâu không, khắp nơi tìm bạn, không biết đã xảy ra chuyện gì.” Chu Dạ chạy ra ngoài, qua chỗ tủ đồ lấy túi xách, mở điện thoại ra, thấy hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ, có của Ninh Phi và các bạn học khác.

Cô nghĩ nghĩ, rồi gọi cho Lục Đan trước. Lục Đan nghe máy, kêu ầm lên: “Bạn đi đâu vậy? Gọi điện thoại cũng không nghe!” Cô vội hỏi có chuyện gì. Lục Đan nói: “Cả ngày hôm nay Ninh Phi tìm bạn, gọi điện mấy lần hỏi mình xem bạn đang ở đâu, không biết có việc gì gấp, bạn mau về đi, bây giờ cậu ta vẫn còn đứng chờ dưới lầu kia kìa. Trời lạnh như vậy, mình nhìn cũng thấy đau lòng thay, bên ngoài gió lớn lắm đó!”

Chu Dạ vội vàng chạy về kí túc, từ phía xa thấy hắn đút tay vào túi quần, dựa vào thân cây, cũng không đội mũ, không đeo khăn quàng cổ, ánh mắt mờ mịt nhìn xa xa, giống như không biết lạnh là gì. Cô liên tục trách mắng: “Sao lại đứng ở bên ngoài? Có đợi thì cũng phải đi vào bên trong chứ?” Kéo cậu ta đi vào phòng tiếp khách, lại hỏi cậu ta có lạnh hay không.

Cậu ta lắc đầu, để cô đỡ cậu ta ngồi xuống. Phía sau có máy sưởi, không khí khô ráo ấm áp. Chu Dạ cắn môi nhìn cậu ta, nhẹ giọng nói: “Còn nói không lạnh sao, mặt lạnh như đá rồi.” Vừa đau lòng, lại bất đắc dĩ hỏi: “Tìm chị có việc gì sao?” Huy động nhiều người như vậy, làm náo loạn hết cả lên, mọi người đều biết. Lại giải thích: “Chị ở trong thư viện, không mang điện thoại bên người, là có người nói cho chị nên chị mới biết em tìm chị.”

Cậu ta gật đầu: “Có việc.” Cô trầm ngâm chờ, hỏi có chuyện gì. Cậu ta nhìn cô, gằn từng tiếng. “Chu Dạ, tôi rất nhớ chị.” Thanh âm trầm thấp, mơ hồ run rẩy, là cố gắng kiềm chế sợ hãi và khát vọng. Sợ hãi vì cô, khát vọng cũng vì cô. Cậu ta vẫn hoàn toàn tỉnh táo, biết rõ cô có người trong lòng, muốn kết hôn, nhưng vẫn không thể điều khiển nỗi trái tim, chỉ có thể trầm luân. Thậm chí cậu ta còn không dám đưa ra yêu cầu.

Cô vỗ vai cậu ta: “Ninh Phi, đừng như vậy, em chỉ là nhất thời bị chị cuốn hút thôi, một thời gian nữa sẽ ổn. Đừng vì vậy mà làm ảnh hưởng tới cuộc sống, bỏ bê học tập. Đây là điều mà chị không muốn nhất. Chị hi vọng em luôn vui vẻ, có thể lớn tiếng đùa giỡn, giống như một thiếu niên bình thường. Đáng tiếc chị không thể giúp em, lại còn khiến em đau khổ như v