ậy, xin lỗi em. Chính vì thế, chị luôn cảm thấy lo lắng.” Nhìn cậu ta, thật lòng nói: “Ninh Phi, chị vẫn luôn lo lắng cho em.” Trong ánh mắt tràn đầy lo âu, lo lắng cậu ta còn trẻ tuổi dễ xúc động, dễ có suy nghĩ cực đoan.
Ánh mắt trong suốt của cậu ta nhìn cô, sắc mặt tái nhợt, thấp giọng nói: “Để cho chị lo lắng, là tôi không đúng, nhưng tôi lại thấy vui. Yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương chính mình. Trước kia, khi cha mẹ tôi ly hôn tôi đã từng làm, sau đó lại cảm thấy ngu ngốc, nên sẽ không làm lại một lần nữa. Tôi phải tự mình cố gắng, như thế mới có thể tiếp tục yêu chị, đúng không?” Cậu ta bộc lộ toàn bộ cảm xúc chân thật của mình.
Chu Dạ cảm động, nhưng cô nói: “Chị cũng rất quý em, giống như người thân trong gia đình vậy.” Trong nháy mắt, Ninh Phi suy sụp tinh thần, rồi rất nhanh khôi phục lại, nhìn cô nói: “Được, cho dù như vậy, tôi cũng cảm thấy thỏa mãn rồi.” Cậu ta sợ cô coi cậu ta như người xa lạ. Mỉm cười nói: “Một năm mới, một ngày mới, một khởi đầu mới, mọi nơi đều háo hức đón chào, chúng ta cũng đi ra ngoài chơi có được không? Nếu vừa rồi không phải chị dỗ tôi mà nói như vậy, thì cùng đi đi.” Trong lời nói có ý ép buộc. Hôm nay cậu ta đã hạ quyết tâm rất lớn.
Chu Dạ khó xử nhìn cậu ta. “Ninh Phi, lần này chị không nói dối em, thật sự không đi được. Tối nay chị có việc rồi, phải đi ngay.” Cậu ta bất động ngồi đó, cậu ta đã nghe quá nhiều lý do như vậy. Chu Dạ thấy cậu ta không tin, thở dài, đúng là giống câu chuyện “sói đến đây, sói đến đây” quá, nói: “Tối nay, chị muốn đến nhà Vệ Khanh ăn cơm. Mọi người đều đã đến, chị không thể vắng mặt.” Cứ tới ngày nghỉ lễ, cô lại trở về Vệ gia ăn chung bữa cơm gia đình.
Ninh Phi đứng dậy, nhìn cô nói: “Tôi ở phòng vẽ tranh chờ chị, vẫn chờ, chờ tới khi nào chị tới,” Cô nóng nảy nói: “Ninh Phi, chị nói thật, hàng năm cứ tới ngày này chị đều tới nhà anh ấy ăn cơm.” Cậu ta không nói lời nào, cũng không nhìn cô, đẩy cửa rời đi, bên ngoài gió lạnh thấu xương, tiết trời u ám ập đến.
Chu Dạ không biết cậu ta có tin lời giải thích của cô hay không, nghĩ nghĩ, gửi cho cậu ta một tin nhắn, nói buổi tối cô không về trường, không tới phòng vẽ tranh được, bảo cậu ta đừng đi.
Chạng vạng tối, Vệ Khanh tới đón cô, tặng cho cô một bó hoa hồng lớn. Chu Dạ kinh ngạc và mừng rỡ không thôi, kìm lòng không được hôn hắn, cười hỏi: “Sao lại tặng hoa cho em? Ngay cả Valentine cũng không có!” Liên tục khen hoa đẹp. Vệ Khanh cười: “Ai bảo không có? Người ta đã chuẩn bị hết rồi, ai bảo em cứ kiên quyết đòi tới quán bar! Sớm biết em thích hoa như vậy, trước kia sẽ mỗi ngày đều tặng, sẽ không phải chịu khổ nhiều như vậy.” Cô làm mặt quỷ trêu hắn: “Đúng vậy, biện pháp tốt như thế, sao trước kia anh không nghĩ tới? Không phải anh luôn biết lấy lòng phụ nữ sao?”
Vệ Khanh thở dài: “Cứ nghĩ em không giống người thường, ai biết được em cũng không ngoại lệ… hiện giờ Tây Tây tiểu thư có hài lòng không nhỉ?” Chu Dạ làm ra vẻ rộng rãi nói: “Ừm, đây, cầm đi.” Sau đó đưa cho hắn một đồng tiền xu. Vệ Khanh cười: “Niềm vui của em chỉ đáng giá một đồng xu thôi sao?” Cô lắc đầu: “Tâm tư của em không cần tiền, toàn bộ tặng không cho anh đấy.” Đặt tay lên trước ngực hắn.
Vệ Khanh dịu dàng hôn cô, giống như một người rất đứng đắn. Gần đây hai người hay cãi nhau, lâu lắm rồi mới có cảm giác ngọt ngafp như vậy. Bỗng nhiên Chu Dạ nói: “Vệ Khanh, thỉnh thoảng em rất hỗn, nhưng cũng bởi vì em quá để ý, cho nên, anh phải đối tốt với em một chút.” Vệ Khanh cọ cọ mũi cô: “Đương nhiên.”
Hai người nắm tay đi vào, ở cửa gặp Vệ An trở về, cười trêu ghẹo: “Từ khi nào hai đứa có hành động buồn nôn như vậy? Trẻ con ba tuổi về nhà, còn dắt tay nhau nữa.” Da mặt Vệ Khanh dày như vậy mà cũng có chút đỏ, thật xấu hổ. Chu Dạ vội chạy tới, cầm tay Vệ An, lấy lòng nói: “Anh hai không tức giận chứ?” Vệ An cười to, xoa đầu cô: “Chỉ có em là tinh quái như vậy!”
Vệ mẫu đi ra đón: “Chưa thấy người đã thấy tiếng rồi, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?” Cười tủm tỉm. Vệ An cười: “Mẹ hỏi Th
i Thi á.” Vệ mẫu cười nói: “Thi Thi, con về chơi, mọi người đều rất vui.” Dường như hôm nay tâm tình Vệ An rất tốt, lại còn đùa: “Vệ Khanh, còn không mau cưới vào cửa, cẩn thận bị người khác hớt tay trên!” Chu Dạ cắt ngang: “Anh hai, anh bắt nạt em! Em đi mách chị dâu!” Nói tới Trần Lệ Vân, Vệ An có chút buồn phiền: “Gần đây cô ấy rất bận, không biết hôm nay có về không nữa.” Cô vội nói: “Chắc chắn sẽ vê
