ị không giận, đương nhiên là tha thứ cho em.” Ninh Phi sửng sốt, hỏi: “Nhưng gần đây chị không để ý tới tôi, không phải là đang giận sao?” Chu Dạ phủ nhận, nói: “Không phải chị không để ý tới em, giống như trước đây thôi, em suy nghĩ nhiều quá rồi.” Trợn mắt nói dối. Đúng là không câm không điếc, không làm bố chồng, cô cũng quyết định giả vờ câm điếc, làm bộ như không hiểu cậu ta đang nói gì.
Đột nhiên, Ninh Phi có một cảm giác mơ hồ, hắn thích cô, đó là sự thật. Nhưng từ khi cô biết tình cảm của hắn, lại đối xử lãnh đạm vô tình. Hắn đành phải gọi cô là chị, đổi cách tiếp cận cô, nhưng hiện giờ cô lại như gần như xa thế này, khiến cho hắn cảm thấy lo lắng, luống cuống.
Hai người đều là người thẳng thắn, mà hiện giờ lại nói mập mờ, bề ngoài nói một kiểu, nhưng trong lòng lại nghĩ khác.
Hắn cố ý bỏ qua, nói: “Tối nay, lớp tôi mở vũ hội, mọi người đều có thể tới. Nếu chị không giận tôi, vậy làm bạn nhảy của tôi nhé.” Cô vội nói: “Tìm chị á? Không thể nào? Em nên tìm mấy cô gái xinh đẹp bạn em mới đúng, chị lớn tuổi rồi, chân lại còn đang bị thường. Em tìm người khác đi nha. Các bạn em đều là nữ sinh thanh tú, tốt bụng, xinh đẹp, hoạt bát, chắc chắn nhảy không tệ, sẽ không làm mất mặt em.”
Ninh Phi bất mãn nói: “Chu Dạ, chị không có thành ý, hoàn toàn không nể mặt! Còn nói là chị của tôi, có chút chuyện ấy cũng không chịu giúp! Không phải chị thường khoe mình nhảy giỏi sao, không bộc lộ tài năng, chẳng phải rất đáng tiếc à?” Chu Dạ tự mắng thầm trong lòng, sao mình lại có thể ba hoa như vậy, cái gì cũng nói ra! Tìm cớ: “Chân chị đang đau mà, em cũng biết đó, hay là thôi đi…” thực ra đã sớm khỏi rồi.
Ninh Phi nói: “Chúng ta nhảy chậm là được, đừng lo. Lớp trưởng chúng tôi nói, đây là hoạt động tập thể, không đi không được. Chu Dạ, chị đi cùng tôi đi, tôi không muốn người khác cười tôi là ngay cả bạn gái cũng không có, rất mất mặt. Không phải chị luôn cổ vũ tôi tham gia hoạt động của nhà trường sao?” Hắn không có bạn gái sao? Chỉ cần vỗ tay một cái, lập tức có một tá. Chu DẠ trầm ngâm không trả lời. Hắn nhìn cô, gọi chị, cô đành phải đầu hàng, nói sẽ đi, sẽ đi là được chứ gì.
Vũ hội ở đại học mặc dù không xa hoa tráng lệ, nhưng có rất nhiều người, đèn sáng lấp lánh, rất có không khí, nơi đâu cũng có tiếng cười nói vui vẻ, tuổi thanh xuân phấn khích. Chu Dạ còn chưa thay quần áo, trực tiếp đi thẳng tới, nhìn trang phục của mọi người đều lộng lẫy, toàn bộ nữ sinh đều mặc váy, cô thấy xấu hổ, quay đầu nói: “Thôi đi, chị nhìn khó coi như vậy, tốt nhất nên quay về.”
Ninh Phi giữ cô lại, cầm lấy hai cái vé, nói: “Tôi cảm thấy chị như vậy là ổn rồi, rất đẹp.” Hắn khen ngợi cô là đóa hoa sen trong nước, đơn giản mà thanh lịch. Nói những lời êm tai khen tặng như vậy, ai nghe xong mà chẳng vui vẻ? Chu Dạ hớn hở nói: “Ai nha… Ninh Phi, không ngờ em có cách khen ngợi người khác đáng yêu như vậy, đúng là tạo niềm vui cho người khác đó nha.”
Ninh Phi vừa tới, đã khiến không ít nữ sinh chú ý, có cô còn cố ý thét chói tai. Buổi tối như vậy, có nhiều hành vi vô lễ cũng được tha thứ. Hôm nay cậu ta mặc bộ lễ phục màu xanh nhạt, thắt nơ bướm, mái tóc dùng gel vuốt cố định, khuôn mặt trẻ tuổi càng thêm sáng sủa đẹp đẽ, giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất, thanh nhã cao quý, giống như hoàng tử, phong độ nhẹ nhàng, vô cùng nổi bật.
Chu Dạ véo má cậu ta, cười không ngừng: “Nghe thấy không? Đúng là vinh dự cho chị quá.” Ninh Phi mỉm cười: “Không, phải nói là vinh hạnh của tôi mới đúng.” Ôm cô nhanh nhẹn khiêu vũ. Ánh mắt Chu Dạ liếc nhìn xung quanh: “Ai nha… khoa chị có rất nhiều người tới, chị cũng muốn cùng khiêu vũ với lớp trưởng, cậu ấy nhảy rất đẹp, nhất là hiphop, rất đẹp…” Ninh Phi thở nhẹ một tiếng: “Chu Dạ, tối nay chỉ tôi và chị cùng nhảy. Chị cũng không cần đồng ý người khác, được không? Chỉ đêm nay thôi…”
Một vũ hội lộng lẫy tráng lệ, đủ để ghi lòng tạc dạ.
Chu Dạ nháy mắt nhìn cậu ta: “Nhưng nếu nữ sinh khác mời em nhảy, chẳng lẽ em cũng từ chối sao? Nam sinh không thể không g
allant như vậy…” cô nửa thật nửa đùa nói giỡn, lẽ ra cô không nên đến. Ninh Phi lạnh nhạt nói: “Tôi không thích khiêu vũ với người không quen biết.”. Chu Dạ cười: “Thảo nào em lại khiêu vũ kém như vậy.” Ninh Phi đỏ mặt, cúi đầu nói xin lỗi. Thật đáng yêu.
Bỗng nhiên Chu Dạ cảm khái: “Ninh Phi, chị thật lòng hy vọng em vui vẻ hạnh phúc. Em có hiểu ý chị không?” Nói xong câu đó, tách ra, cươ