à ví dụ thôi. Bổn tiểu thư đây giữ mình trong sạch, là hoa đã có chủ, toàn tâm toàn ý, bạn đừng có gây lời đồn cho mình nha. Vì có người khác hỏi mình, cho nên tiện thể hỏi suy nghĩ của bạn một chút.” Đây gọi là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê.
Lục Đan nhún vai: “Đơn giản thôi, nam sinh kia yêu cô gái ấy.” Chu Dạ đập bốp một cái vào thành giường. “Á” một tiếng, nói: “Không phải chứ? Đây là yêu sao? Sinh ly tử biệt của đời người là gì chứ? Bạn đừng nói bừa nha.” Lục Đan đứng dậy phản bác: “Bạn Chu Dạ, mình nghiêm túc trả lời vấn đề của bạn. Nam sinh kia sợ cô gái đó không đi, mới nói dối như vậy, chỉ có thể thực sự cô gái kia mới có thể hao phí tâm tư như vậy, nếu không ai thèm để ý làm gì, không phải là yêu thì là gì?
Chu Dạ im lặng không nói chuyện. Cô vẫn còn nhớ hôm đại hội thể dục thể thao, Ninh Phi nói nhớ nhầm thời gian thi đấu. Thực ra, một người cẩn thận như cậu ta, phạm phải sai lầm như vậy, khó lòng khiến người ta tin nổi. Cô cảm thấy cậu ta còn ít tuổi, cha mẹ ly dị, gia đình bất hạnh, bên người lại không có bạn bè thân thiết, cô độc tịch mịch, vô cùng đau lòng, lại nói cậu ta lớn lên đẹp trai như vậy, người gặp người thích. Nhưng cô không muốn bởi vì thế mà cậu ta lừa gạt cô, tốt nhất nên lạnh nhạt thì hơn. Vả lại, đừng nhìn tuổi cậu ta nhỏ, trong lòng đang suy nghĩ cái gì, chính cô cũng không thể biết được.
Từ đó về sau, cô lại đề phòng Ninh Phi, không còn gần gũi đi cùng cậu ta nữa. Ninh Phi gọi cô ra, cô luôn lấy cớ từ chối. Có một lần, Ninh Phi gọi điện thoại, nói mình vẽ đoạt giải, muốn mời cô ăn cơm. Cô tiếc nuối nói đang cùng đi mua quần áo với bạn, không đi được. Nhưng lúc sau đi cùng Lục Đan tới nhà ăn ra, lại gặp Ninh Phi và vài người bạn của cậu ta đi vào, ánh mắt hai người nhìn nhau. Cô xấu hổ nói không nên lời.
Ánh mắt Ninh Phi lóe lên, sau đó đi tới chào hỏi: “Hôm nay tôi mời khách, có muốn cùng ăn chung không?” Nhìn cô, ánh mắt sáng quắc, không hề nhắc tới chuyện cô nói dối. Cô vội vàng lắc đầu: “Không cần, không cần, bọn chị ăn xong rồi. Các em cứ từ từ ăn.” Liên tục giục Lục Đan ăn nhanh, vội vàng rời đi.
Vài ngày sau, Ninh Phi đứng ở trên đường “trùng hợp” gặp cô, cười hỏi: “Đi học lớp cảm tình Đảng phải không? Tôi cũng mời vừa nộp đơn xin gia nhập đảng.” Hai người cùng nhau đi vào phòng học. Cô hết nhìn đông lại nhìn tây, cố ý nói: “Bạn chị đã giữ ghế cho chị rồi, chị tìm xem.” Định chạy. Ninh Phi lại kéo cô ngồi xuống bên cạnh: “Chỗ này không tệ, còn có thể ngắm phong cảnh, chúng ta ngồi ở đây đi.” Giúp cô ngồi xuống.
Cô không còn cách nào khác, đành phải ngồi xuống, nhìn không chớp mắt, làm ra vẻ thực sự nghe giảng, còn cố gắng chép bài. Trước kia cô tới lóp học cảm tình Đảng luôn để ngủ bù, liên tục ngáp. Ninh Phi quay sang nhìn cô, nói: “Chị cứ như vậy làm gì, tay không mỏi sao? Tôi giúp chị chép, chị ngủ đi.” Chu Dạ không biết nói gì cho đúng, cô muốn từ chối, nhưng không tìm được lý do gì. Ninh Phi vẫn giống như trước đây, không có lời nói, hành động quá khích nào. Có lẽ do cô nghĩ nhiều, cậu ta thật sự coi cô như một người chị, cô không nghĩ tới cậu ta đau khổ thế nào, cậu ta đã đủ đáng thương rồi…
Đang lúc cô đang phiền não, đột nhiên Ninh Phi mở miệng: “Chu Dạ, có phải tôi đã làm sai điều gì không?” Cô ngạc nhiên, vội nói không có, em rất tốt. Hắn nói: “Tôi không tin, nếu không có, vì sao gần đây chị lại tránh tôi?” Cô chột dạ cười, hỏi có à, sao cô không biết nhỉ. Nói lời qua loa như thế, ngay cả cô cũng khinh bỉ chính mình.
Bỗng nhiên Ninh Phi nói: “Chu Dạ, về chuyện sinh nhật, không phải tôi cố ý lừa chị…” về sau hắn cũng đã nhớ ra. Sau khi Chu Dạ hỏi chuyện sinh nhật hắn, thái độ mới thay đổi. Cô không nói gì, quay sang nhìn cậu ta. Hắn dừng một chút, thật lâu sau mới nói: “Ngày hôm đó, tôi không vui, nhưng không có chỗ nào để đi cả. Chị không muốn đi, nên mới bất đắc dĩ lừa chị, chị đừng giận, có được không? Tôi hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ…”
Cô lắc đầu: “Chị không để ý chuyện này, thật đấy, đây chỉ là chuyện bình thường, em không cần vì chuyện này mà xin lỗi. Bản thân chị nhiều khi cũng đùa giỡn như vậy…” Ninh Phi thấy vẻ mặt cô lãnh đạm, càng sốt ruột, khẩn cầu: “Chu Dạ, tôi biết tôi không nên nói dối, chị có thể tha thứ cho tôi được không? Không phải chị từng nói, làm sai có thể sửa, không có chuyện gì không thể xảy ra sao?”
Cô thở dài, cậu ta đúng là biết ăn nói. “Ch
