XtGem Forum catalog
Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Tác giả: Tào Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324972

Bình chọn: 9.5.00/10/497 lượt.

nhớ lại, lại cảm thấy như là từ kiếp trước. Là bởi vì anh ấy đến rồi, Alawn rời xa rồi, vì vậy tính cách của tôi, đã hoàn toàn méo mó hết cả.

Hôn lễ của Leo, tôi cũng đến tham gia. Tôi vừa bóc vỏ tôm, vừa nhìn Leo đang ôm hôn cô dâu của anh ấy một cách thắm thiết, cũng giống như đêm hôm trước, anh ấy say mê ôm hôn tôi. Dù rằng Leo có nói với tôi, giữa anh ấy và bạn gái đã không còn tình yêu nữa rồi, việc kết hôn với cô ấy chỉ là vì lý do sinh tồn. Tôi ngoan ngoãn mỉm cười, không hề góp thêm suy nghĩ của mình.

Tôi cũng chẳng thể suy nghĩ gì cả.

Leo hỏi: “Anh kết hôn rồi, em có còn ở bên anh nữa không?”.

Tôi nói anh còn cần em nữa không, anh ấy liền ôm chặt tôi trong lòng.

Vậy là thân phận của tôi được chuyển từ người tình lên vợ nhỏ, tôi quả thật là một người con gái không biết liêm sỉ.

Leo dắt tay cô dâu đến chỗ chúng tôi chúc rượu. Tôi bỏ miếng tôm đã được bóc vỏ vào miệng, thản nhiên nâng cốc rượu lên, nói câu chúc mừng cặp đôi trời sinh, chúc họ trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử. Cô dâu mỉm cười nhìn tôi nở một nụ cười khinh miệt, tôi ung dung mỉm cười, cố gắng né tránh sự khiêu khích của cô dâu, làm ngơ vẻ thị uy của cô ấy.

Khi đi qua chỗ tôi, Leo cố ý nhìn tôi một cái.

“Chị dâu thật xinh đẹp.” Tôi nói với Leo một cách vô tư. Không phải tôi ra vẻ cao siêu khác

người, tôi nghĩ, nếu như hôm nay tôi còn nồng nhiệt với Leo nữa thì quả là chẳng có chút nhân tính nào cả. Duyệt Duyệt ngồi bên cạnh hỏi tôi, cậu đã có An Lương rồi, tại sao vẫn còn quấn quýt bên Leo như vậy, hơn nữa, Leo bây giờ đã kết hôn rồi, lẽ nào cậu vẫn muốn làm vợ bé nữa ư?

Tôi nói mà không chút suy nghĩ, cứ làm vậy đi.

Duyệt Duyệt kinh ngạc than thở, cậu thật sự yêu anh như vậy sao?

Tôi lắc đầu.

“Có phải là cậu đang muốn trả thù Alawn? Bởi vì anh ta là anh họ của Alawn?”

Tôi không nói gì nữa.

Sau đó, Duyệt Duyệt nhìn tôi có dụng ý, nói một câu: “Anh trai kết hôn, sau em trai lại không tới tham dự nhỉ?”.

Ly rượu trên tay tôi liền bị đổ ra ngoài, rượu đỏ nhuộm hồng cả tấm khăn trải bàn, đỏ đến nỗi nhìn thấy mà giật mình.

Chương 15

Chương 15 – Vợ bé

Bốn năm học đại học coi như đã kết thúc, An Lương tiếp tục học cao học, tôi và Duyệt Duyệt cùng vào làm ột công ty ngoại thương. Từ chỗ là bạn học nói nói cười cười thân thiết,

chúng tôi trở thành những người bạn tri kỷ, thân thiết hơn.

Tần số hẹn hò giữa tôi vào Leo càng ngày càng dày đặc, chúng tôi có quán bar yêu thích riêng, đôi khi, anh chàng có tính trẻ con Leo còn cao hứng rủ đi chơi game online, thoải mái bắn giết trong quán game. Alawn mới có bạn gái, điều này tôi được biết thông qua Leo. Anh ấy vừa điều khiển con chuột vi tính một cách thành thạo vừa bâng quơ nói với tôi: “Đúng rồi, cậu em họ đã chuyển đến Bắc Kinh ở của anh, chính là Alawn, cậu bạn học hồi cấp ba của em đó… em còn nhớ không?” Trái tim tôi nhói đau một hồi, nhưng giả vờ nói còn nhớ một cách thờ ơ, sau đó liền nghe Leo nói, “Cậu bé đó cuối cùng đã có bạn gái rồi, hôm qua đã gửi một bức ảnh của bạn gái nó cho anh, là một cô bé khá xinh xắn đấy! Thằng nhóc đó mãi vẫn không chịu hẹn hò khiến dì của anh lo lắng đứng ngồi không yên, còn cứ nghĩ rằng nó có vấn đề gì nữa chứ, ha ha ha…” Sau đó, Leo tìm tấm ảnh bạn gái của Alawn mà cậu ấy vừa gửi cho tôi xem, trên màn hình máy vi tính, bên cạnh Alawn là một cô gái, trong trắng, ngọt ngào, khi cười còn có lúm đồng tiền, hai người họ dựa vào nhau dưới gốc cây ngô đồng trong vườn trường

Đại Học B, trông tình cảm như vừa mới trao nhau những lời non hẹn biển.

“Ha ha, hay quá.” Tôi cười.

Buổi tối, Leo rủ tôi đi chơi, tôi lần đầu tiên đã từ chối. Tôi nói công ty còn nhiều việc phải xử

lý. Sau đó, tôi trang điểm thật đậm, ngồi xe đi đến phía ngoại ô yên tĩnh nhất của thành phố, tìm một quán rượu nhỏ, bụng rỗng, uống đến say mèm.

Nôn rồi lại uống, uống hết rồi lại nôn.

Trên sân khấu có một ca sĩ có mái tóc dài, yêu kiều, gợi tình nhưng không xinh đẹp đang hát góp vui. Giọng hát trầm trầm khàn khàn, hát những bài tiếng Anh xưa cũ mang phong cách u buồn. Tiếng hát rất yếu ớt, lời ca lại sâu sắc. Cô ấy hát rằng: “..Are you still mine, I need your love…”.

Đưa tay xoa mặt một hồi, mới phát hiện ra khuôn mặt mình giàn giụa nước mắt.

Tôi cảm thấy phản cảm bởi sự yếu đuối một cách khó hiểu của mình, nhưng bướng bỉnh không chịu suy nghĩ kỹ xem lý do tại sao. Chỉ hằn học tưới đẫm bản thân mình, hết ngụm này đến ngụm khác thứ rượu tây nồng nặc không pha thêm một chút nước nào ấy.

Chốc chốc lại có nhân viên phục vụ đến đưa một mảnh giấy, bên trên hỏi những câu khiến người ta ghê rợn hãi hùng. Còn có những người bạo gan hơn, đến thẳng trước mặt tôi.

Tôi đều nở một nụ cười rất tươi, nói rằng, xin lỗi, tôi đang đợi bạn.

Đúng vậy, tôi luôn đang đợi bạn, xung quanhg tôi có biết bao nhiêu chàng trai đủ mọi tầng lớp, nhưng trong sâu thẳăm tâm hồn tôi, trước sau chỉ có duy nhất một người. Hơn nữa, tôi kiên quyết chờ đợi, kiên quyết đợi cậu ấy quay về.

“Em yêu, em đang đau khổ gì vậy? Thật khiến người khác đau lòng!” Một giọng nói vang lên, tôi ngẩng đầu, liền nhìn thấy