i hoàn toàn nép sát vào cậu ấy. Tay của cậuâu ấy lại dò dẫm đến phần trên cạp quần của tôi, nhẹ nhàng mơn trớn, nơi đó có khắc tên của cậu ấy, vết xăm sâu sắc mà quả cảm. Vì Alawn quá cao, tôi bắt buộc phải ngửa hết cả cổ mới có thể tiếp nhận nụ hôn của cậu ấy. Vì vậy, chỉ được một lát, cổ tôi đã mỏi nhừ, đau nhức. Alawn nhẹ nhàng di chuyển, bế tôi lên trên bậc thềm, cậu ấy lại đứng ở phía dưới bậc thềm. Như vậy, chiều cao của hai chúng tôi vừa đủ để trao nhau nụ hôn. Mà trong khi thực hiện những công việc đó, đôi môi của Alawn vẫn không hề rời khỏi môi tôi.
Tôi đã không thể nhớ nổi nụ hôn đó kéo dài bao nhiêu lâu. Thân thiết bên nhau mười tám năm trời, tình cảm tốt đẹp đến mức như là anh em một nhà, chưa từng nghĩ rằng lại có thể môi chạm môi trao nhau nụ hôn với cậu ấy! Rốt cục duyên và phận không giống nhau, đó là cần có trách nhiệm và dũng khí. Chúng tôi của mười tám năm về trước, chẳng ai có chút lòng dũng cảm này cả. Vậy là, tình cảm được chôn giấu suốt mười tám năm một khi được thoát ra ngoài, sẽ giống như một cơn đại hồng thủy, đã phát ra là không thể thu lại được.
Khi tôi bắt đdầu vụng về lủng củng đáp lại lời cậu ấy, tôi đã được nếm nước mắt của Alawn. Alawn đã rơi lệ, giọt lệ lăn dài trên gương mặt của cậu ấy, chảy vào trong miệng tôi. Lúc bấy giờ cậu ấy mới buông tôi ra, ngại ngùng lau đi nước mắt. Tôi không hiểu nổi tại sao cậu ấy lại khóc, tôi liền hỏi Alawn. Cậu ấy nói rằng hình như cậu ấy đã bị viêm đốt sống cổ. Ngay sau đó là những cú đấm túi bụi của tôi lên người Alawn.
Alawn giữ tay tôi lại, đưa ngón tay cái ra, vuốt ve đôi môi vừa bị cậu ấy ngấu nghiến đến nỗi đỏ lựng lên, ánh mắt đắm đuối, mang theo cả sự si mê mà tôi vẫn quen thuộc.
Cậu ấy lại kéo tay tôi, đánh mạnh về phía mặt của cậu ấy, nói rằng trả nợ cho tôi. Đương nhiên là tôi không nỡ, cố gắng hết sức để rút tay về.
Chúng tôi làm lành rồi ư, tôi nghĩ, tất cả, tất cả những giấc mơ đẹp đẽ kia nếu đem gom hết lại, đều không thể bằng nụ cười thực tại của Alawn.
Tôi cảm thấy vừa vui sướng vừa cảm động, rưng rưng nước mắt nhìn cậu ấy, nghĩ đến sự vô tình của cậu ấy trong hai tháng qua, lại cảm thấy ấm ức. Cậu ấy thấy tôi khóc, kéo sát tôi vào trong lòng, khe khẽ gọi tên tôi, giống như lúc còn nhỏ,. gọi tôi là phù thủy Gà Mên.
Cách xưng hô thật cảm động biết bao mà trước đây lại không phát hiện ra. Hóa ra mọi sự việc chỉ sau khi đã mất đi rồi, mới có thể thấy được giá trị trân quý của nó.
Chúng tôi cứ đứng ôm nhau như vậy, quên cả thời gian, quên đi tất cả mọi người. Cho dù quên đi cả thế giới này, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau, và tình cảm ngày càng gắn bó này sẽ vĩnh hằng mãi mãi, không bao giờ phai nhạt.
“Tớ không muốn hỏi, tớ thường xuyên tự nhủ rằng không được để ý nữa, không được nghĩ đến nữa… Nhưng tớ không làm được! Tớ sắp khiến mình ức chế đến phát điên mất! Cậu hãy
nói cho tớ biết,” Alawn nhìn vào mắt tôi, lộ rõ thần sắc đau khổ trước nay chưa từng có, “hôm đó, cậu thuê phòng ngủ ở khách sạn với ai vậy?”.
Hóa ra, cậu ấy vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện đó.
Dù rằng tôi và Leo chẳng hề làm chuyện gì cả, nhưng khi đối diện với áanh mắt nghi hoặc của cậu ấy, không hiểu sao lại khiến tôi trở nên nhút nhát, suy cho cùng, ban nãy Alawn đã tận mắt chứng kiến tôi và Leo hôn nhau.
“Là … là..”
Thấy tôi ấp a ấp úng, Alawn đau khổ đoán: “Là…Leo?”.
Tôi chậm rãi gật đầu, nhưng không ngờ rằng Alawn lập tức đẩy tôi ra, nhìn tôi đầy đau khổ tuyệt vọng. Cậu ấy lắc đầu liên tục, nói từng chữ từng chữ một: “Lạc Lạc Tô, cậu thật là, đã
khiến tớ quá thất vọng rồi, cậu có biết không? Tớ không thể tha thứ cho cậu…” Sau đó, cậu ấy bắt đầu đi giật lùi. Tôi tiến lên một bước, cậu ấy liền lùi ba, bốn bước, giống như tôi là
một con bọ trong nhà xí, bẩn thỉu tột cùng.
“Nhưng tớ và Leo hoàn toàn trong sạch mà!” Thái độ của Alawn đã khiến tôi hoảng sợ. Tôi vội vàng giải thích. Tôi càng tiến gần về phía cậu ấy, cậu ấy càng muốn né tránh. Cuối cùng, cậu ấy trở nên điên cuồng, lồng lộn ngang dọc trên đường.
“Trong sạch? Ai có thể tin được? Hôm nay tôi đã tận mắt chứng kiến mối quan hệ của hai người rồi! Hai người chẳng phải đã sớm ở bên nhau rồi sao?! Chỉ có tôi là bị bịt mắt thôi! Tôi thì được coi là cái quái gì chứ? Tôi là cái gì của cậu!? Chẳng là gì cả!” Alawn chạy trên đường, ngã khuỵu xuống, càng nói càng không khống chế được, cuối cùng ngửa mặt lên trời gào thét, tiếng thét vô cùng thê lương, tuyệt vọng.
“Alawn…” Tôi sợ đến ngây cả ngưởi, nhưng không dám lại gần cậu ấy, không dám ép cậu ấy thêm nữa.
Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải đang lao đến từ phía sau lưng cậu ấy. Trong chớp mắt, tiếng phanh xe rít lên phá rách không trung, chọc thủng đêm Giáng sinh cô đơn. Sau giây phút ấy, Alawn ngã lăn ra trước mũi xe.
“Alawn!!!” Tôi sợ đến nỗi hai chân mềm nhũn, hét gọi tên của cậu ấy rồi chạy nhào tới bên Alawn.
Tài xế xe tải cũng đang hoảng sợ, vội vàng, mở cửa xe nhảy xuống, luôn biện hộ: “Tôi không đâm vào cậu ấy, tôi đã phanh lại kịp thời rồi mà!”.
Tôi chạy đến ôm lấy đầu của Alawn. Có máu chảy ra từ đầu cậu ấy. Tô
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập
