nhẫn tâm báo thù cậu ấy, lại có được nụ hôn của thần tượng, lẽ ra tôi phải mãn nguyện rồi chứ.
Nhưng sao trái tim của tôi, giống như đã bị ánh mắt tuyệt vọng của Alawn làm thủng một lỗ,
lỗ thủng đó vẫn đang rỉ máu, đang không ngừng lớn dần lên…
Chương 13
Chương 13 – Một phần tư cuộc đời
Hôm đó là lần đầu tiên tôi thấy Leo uống say, rõ ràng là anh ấy đã rất vui. Anh ấy và đám bạn đều uống say đến quên cả trời đất, đổ gục xuống bàn không còn biết gì nữa.
Tôi cũng hoa mắt chóng mặt, có phần không xác định nổi phương hướng, lúc đứng lên đi vệ sinh, cuối cùng cũng chẳng còn ai đi theo để bảo vệ.
Từ nhà vệ sinh bước ra, tôi bị một người đàn ông cao lớn kéo nhanh ra khỏi quán karaoke. Một tay anh ta bịt chặt miệng tôi để tôi không thể nào kêu cứu lên được.
Là Alawn. Đôi mắt cậu ấy đỏ ngầu, lôi tôi ra ngoài. Bàn tay cậu ấy dùng lực rất mạnh, khiến tôi cảm thấy đau. Nhưng tôi chú ý đến đôi mắt của cậu ấy. Đôi mắt đau thương đến nỗi
giống như một con chó cùng đường đang hoảng sợ.
“Cậu làm gì vậy? Lại điên rồ gì nữa đây!” Sau khi bị lôi ra ngoài, vừa nhận được sự tự do, tôi đã xông thằng vào cậu ấy hét toáng lên.
Đêm đông, ngày lễ ngọt ngào cũng không thể chống đỡ được cái lạnh thê lương của gió bắc. Tôi không mặc áo khoác, đứng trong gió lạnh đến nỗi run lên cầm cập.
Alawn lẳng lặng cởi áo khoác của cậu ấy ra, khoác lên người tôi.
Tôi lạnh lùng cởi nó ra, ném xuống đất.
Alawn không nói câu gì, nhặt áo lên, cương quyết khoác lên người tôi.
Nỗi tức giận trong tôi lại nổi lên, tôi lại cởi ra, ném xuống đất.
Cứ như vậy, lặp đi lặp lại. Hai chúng tôi đều không ai nói gì nhưng nhất quyết không ai chịu nhường ai.
Cuối cùng, Alawn đã chịu thỏa hiệp. Cậu ấy không còn cong lưng nhặt chiếc áo khoác bị ném
xuống nữa, chỉ đờ đẫn nhìn tôi. Mái tóc lòa xòa màu hung vàng, đôi lông mày khẽ cau lại, đôi mắt vốn dĩ tươi cười hớn hở giờ đây lại đang đau khổ. Trong đêm Noel, ánh mắt trống rỗng, dáng người cô đơn, tăng thêm sự tiêu điều hiu hắt cho ngày lễ.
“Rốt cuộc cậu muốn làm gì!” Tôi không chịu nổi nữa rồi, mở lời trước.
“Cậu có biết Leo đã có bạn gái rồi không.” Cậu ấy nói, giọng nói khản đặc tới nỗi lòng tôi cảm thấy vô cùng xót xa.
“Biết.”
“Quan hệ giữa cậu và Leo là gì.”
“Không biết”
“Quan hệ không rõ ràng, sao cậu lại để anh ấy hôn cậu!” Cậu ấy bỗng dưng như một con sư tử tức tối lồng lộn, gầm lên khiến tôi đau nhức cả màng nhĩ.
“Tớ không biết liêm sỉ mà!” Tôi cố ý dùng câu nói mà cậu ấy dùng để mắng tôi để chọc tức cậu ấy, liền nhìn thấy cục yết hầu trên cổ cậu ấy khẽ động đậy.
Sau đó Alawn hoàn toàn không khống chế được nữa. Cậu ấy kéo mạnh người tôi. Tôi đang đứng không vững liền trượt ngã vào cậu ấy. Tôi nói cậu làm gì vậy, lời còn chưa nói xong, miệng đã bị cậu ấy bịt chặt. Từ đó về sau, tình cảm bạn bè trong sáng giữa tôi và Alawn đã hoàn toàn biến mất theo cơn gió của đêm Noel.
Cậu ấy hôn tôi như đang giận dỗi và đang muốn trừng phạt, ngấu nghiến xoay chuyển trên môi tôi. Tôi muốn nghĩ rằng cậu ấy sẽ đánh tôi một trận hoặc sẽ lớn tiếng mắng chửi tôi một hồi, giống như hồi nhỏ cậu ấy vẫn thường thoải mái trút giận lên tôi vậy. Hoàn toàn không thể ngờ rằng, cậu ấy lại hôn tôi! Lẽ nào, đây là cách thức trừng phạt của cậu ấy mới đổi từ sau khi trưởng thành ư? Tôi trợn tròn mắt lên, cũng quên cả việc phải phản ứng, lại để mặc cậu ấy thả sức làm càn.
Kết thúc nụ hôn, cậu ấy rời xa đôi môi của tôi.
“Tại sao cậu cũng hôn tớ?” Vừa được tự do, tôi liền thẫn thờ hỏi cậu ấy. Alawn nâng cằm tôi lên, cọ mũi cậu ấy vào mũi tôi, khe khẽ thì thầm: “Ban nãy chỉ là giúp cậu gột rửa sạch sẽ, tớ không cho phép trên người cậu có mùi của bất kỳ người đàn ông nào khác! Bây giờ mới gọi là hôn. Đồ ngốc, rốt cuộc thì cậu có hiểu không hả?” Sau đó, khi đầu óc tôi còn mơ mơ màng màng không hiểu, đôi môi tôi lại đón nhận một nụ hôn khác.
Trong miệng cậu ấy, có mùi thơm nhè nhẹ của bia. Trong vòng tay cậu ấy, có mùi hương riêng có của Alawn mà tôi đã từng rất quen thuộc. Lưỡi của cậu ấy mềm mại, ươn ướt, từ
nông đến sâu, khẽ len lỏi rồi tách hàm răng của tôi ra một cách khéo léo rồi thoải mái mút mát trong miệng tôi. Tôi áp sát vào người cậu ấy một cách bất lực, toàn thân mềm nhũn như một đống bọt biển. Điều khiến tôi cảm thấy ngượng ngùng xấu hổ nhất đó là từ trong cổ họng tôi
lại không nén nổi tình cảm, thốt lên những tiếng rên rỉ. Sau đó, ngay cả bản thân mình cũng
cảm thấy giật mình bởi những tiếng rên rỉ phóng đãng, cổ họng cậu ấy cũng phát ra tiếng cười khe khẽ, tất nhiên cũng mang theo cả sức hấp dẫn mà một người đàn ông trưởng thành
mới có. Cậu ấy tiếp tục làm sâu sắc hơn nụ hôn này.
Tôi tự cho rằng mình là người hiểu Alawn nhất trên thế giới này, nhưng lại chưa biết rằng, kĩ thuật hôn của Alawn lại thành thục và đáng yêu đến như vậy.
Hai giờ sáng ngày Hai mươi lăm tháng Mười Hai, tôi và Alawn ôm nhau trên con phố lạnh giá mà cuồng nhiệt. Gió Bắc thổi tung mái tóc của tôi, vướng vào mặt Alawn. Cậu ấy không buồn để ý, chỉ dùng tay nhẹ nhàng đỡ lấy đầu tôi, một tay kia ôm gọn lấy eo của tôi, khiến cơ thể tô
