Snack's 1967
Cô dâu mặc váy đen

Cô dâu mặc váy đen

Tác giả: Yose_BTB

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323424

Bình chọn: 8.5.00/10/342 lượt.

cậu chủ nhưng vô ích. Nếu xảy ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói thế nào với ông bà chủ đây.

Cô Sang sợ hãi đến mức toàn thân run bần bật. Thiên Di khẽ nắm lấy tay cô Sang, nhẹ nhàng trấn an:

– Cô cứ bình tĩnh, cháu tin là không có chuyện gì xảy ra với Mạnh Hoàng đâu. Chúng ta cứ kiên nhẫn đợi thêm một lát nữa đã.

Nghe Thiên Di nói, cô Sang cảm thấy bớt lo lắng đi phần nào. “Vậy để tôi đi dọn cơm cho cô Thiên Di”. Không đợi Thiên Di trả lời, cô Sang lại vội vã đi vào bếp. Thiên Di rút chiếc điện thoại ra và bấm số. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Thiên Di nắm chặt chiếc điện thoại, nói với cô Sang là vậy nhưng bản thân Thiên Di lại bắt đầu cảm thấy lo lắng.

***

Thiên Di nằm trên giường, mắt không rời chiếc đồng hồ treo trên tường còn tai thì cố gắng lắng nghe xem Mạnh Hoàng đã về nhà chưa. Đã hơn mười giờ, nó sốt ruột gọi điện liên tục nhưng vẫn không liên lạc với Mạnh Hoàng. “Rốt cuộc thì anh đang ở đâu vậy hả?”. Không thể tiếp tục ngồi một chỗ chờ đợi, Thiên Di với tay lấy cái áo khoác mỏng trên ghế rồi bước ra khỏi phòng.

***

Mạnh Hoàng ngồi lặng yên ở bến xe buýt. Tất cả ánh mắt của mọi người đi đường đều đổ dồn về phía chàng trai có khuôn mặt đẹp như những diễn viên, ca sĩ thường thấy trên ti vi. Chàng trai ấy ngồi một mình, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo khiến người ta có cảm giác như không thể chạm tới cái thế giới của con người này.

– Đồ hèn nhát, anh ngồi đây làm gì hả?

Mạnh Hoàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Thiên Di đã đứng bên cạnh Hoàng từ bao giờ, khuôn mặt vừa vui mừng vừa giận dữ, những giọt mồ hôi vẫn đang chảy trên trán mặc dù buổi tối mùa thu khá lạnh. Chứng tỏ Thiên Di đã đi một đoạn đường xa và rất vất vả để đến được đây.

– Nhiều chuyện!

– Ha, anh còn dám nói thế hả? Anh có biết tôi đã tìm anh bao lâu rồi không, đi hết những nơi mà tôi nghĩ anh có thể tới.

– Sao cô biết tôi ở đây? – Mạnh Hoàng hỏi, cố giấu vẻ tò mò.

– Vì trước đây tôi cũng đã từng muốn chạy trốn khỏi tất cả mọi thứ như anh, cũng từng cảm thấy như mình bị bỏ rơi.

– Cô ư?

Mạnh Hoàng quay hẳn sang phía Thiên Di, đây là lần đầu tiên Hoàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Di khi nói chuyện với nó. Bỗng nhiên Thiên Di cảm thấy có chút bối rối.

– Tất…tất nhiên! Anh nghĩ cùng làm việc, cạnh tranh trên thương trường mà bố mẹ anh đi suốt ngày còn bố mẹ tôi được thảnh thơi ở nhà sao?- Rồi nó ngước mặt lên trời.- Lúc đó tôi cũng nghĩ bố mẹ không cần tôi, thứ họ cần chỉ là công việc và những bản hợp đồng làm ăn. Nhưng lúc đó đã có một người giúp tôi hiểu và vượt qua được mọi chuyện.

– Là một chàng trai?

– Ừm…

Thiên Di mỉm cười, hình ảnh Minh Long hiện ra trong đầu nó. Thiên Di còn nhớ đó là một ngày mưa, khi thấy Thiên Di một mình đứng trước cửa nhà dưới cơn mưa, mắt nhìn theo chiếc xe của bố mẹ đang khuất dần, Minh Long đã lẳng lặng che ô cho nó và nói : “ Ngốc à, bố mẹ cậu đã có thể ở nhà trong một ngày mưa gió thế này, nhưng họ lại chọn công việc. Không phải vì tiền, càng không phải vì họ mà vì cậu, vì muốn cậu có một cuộc sống tốt đẹp nhất. Có thể cậu nghĩ rằng bố mẹ đã quên mất mình nhưng nếu nhìn vào mắt của bố, nghe giọng nói âu yếm của mẹ cậu sẽ hiểu rằng : chưa một phút giây nào cậu bị lãng quên”. Hôm đó Thiên Di đã dựa vào vai Minh Long mà khóc như một đứa trẻ, nếu không có cậu ấy thì chắc đến bây giờ Thiên Di vẫn còn oán trách và không hiểu rõ tấm lòng của bố mẹ mình.

Thiên Di quay sang Mạnh Hoàng, cảm thấy Hoàng như cũng đang trôi theo dòng cảm xúc hay kí ức nào đó. Thiên Di muốn mặc cho Hoàng như vậy nhưng chợt nhận thấy đã gần nửa đêm, nó từ từ đứng dậy.

– Được rồi, giờ thì về nhà thôi.

– Cô về đi.

– Còn anh? – Thiên Di ngạc nhiên.

– Tôi không muốn về đó.

– Anh có biết suy nghĩ không hả? Giờ đã muộn lắm rồi, không về nhà thì anh đi đâu?

– Tại sao cô cứ luôn xen vào chuyện của tôi thế? Mặc kệ tôi!

Mạnh Hoàng nói rồi đứng vụt dậy và băng qua đường. Đột nhiên một chiếc taxi từ xa lao tới.

– Mạnh Hoàng! Cẩn thận!

Thiên Di hét lớn và không kịp suy nghĩ, nhanh như cắt nó chạy tới đẩy Hoàng vào lề đường. Tiếng phanh xe rít lên làm mặt đường như tóe lửa. Thiên Di đẩy được Mạnh Hoàng ra nhưng lại không tránh kịp, cơ thể nó bị hất tung lên rồi rơi xuống mặt đường. “Khôngggggg…!!!”. Mạnh Hoàng hét lên rồi chạy bổ tới chỗ Thiên Di. Thiên Di nằm bất động, máu chảy lênh láng… Vừa nâng đầu Thiên Di dậy, Mạnh Hoàng vừa điên cuồng nói với tài xế taxi bên cạnh – lúc này khuôn mặt cũng đang trắng bệch sợ hãi:

– Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu! Nhanh lên!

***

Tiếng còi xe cấp cứu hú lên inh ỏi như xé nát màn đêm. Trong xe là một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch đang thở oxy, hơi thở yếu ớt như muốn ngừng lại. Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh nắm chặt lấy tay Thiên Di, miệng lên tục lẩm bẩm: “ Cố lên, nhất định cô phải sống. Đồ ngốc, cô sẽ không sao đâu. Cô phải sống”.

Sau một hồi phóng như bay, cuối cùng chiếc xe cấp cứu cũng dừng lại trước cổng bệnh viện Việt Đức. Các bác sĩ và y tá đã chờ sẵn vội đẩy chiếc giường của Thiên Di vào trong. Nhanh chóng, hối hả…

– Anh không được vào, xin anh ngồi